Tuesday, November 13, 2018

Passing of LTC Al Rose - Trung Tá Al Rose đã tung cánh dù bay vào vùng miên viễn

All
I pass this email from SOA member Luke Dove regarding the recent  passing of Covey Pilot  LTC Al Rose. 

Rick

I don’t know the official policy of notifying SOA membership of a death.  However, I am sending this email to notify the SOA leadership of the recent death of LTC (Ret.) Al Rose, US Air Force.
Al was one of the best of the “Covey” pilots flying out of Pleiku with 20th Tactical Air Support Squadron.  There are many former team leaders and members from FOB 2/CCC who will be able next week to enjoy a Thanksgiving dinner with their families due to the dedication and bravery of Lt. Rose.  Al never hesitated regardless of weather or enemy fire.  He was committed to SOG and the missions.  He was always one of the first in line to answer a Prairie Fire emergency call or to come to a party in Kontum.  I think Al left Vietnam without any air medals because we failed to bother to do the paper work.  But he was certainly deserving.
Al was one of the Coveys who covered the company unit from FOB 2 which interdicted the Ho Chi Minh trail for several days.
I saw Al’s heroism first hand and I want to say to SOA that we owe him—and many others---a debt of gratitude.   
Luke Dove

Monday, November 12, 2018

VÙNG TRỜI QUÊ BẠN - Phan Công Tôn

Năm 1998, khi trở lại Washington DC., tôi có dịp gặp lại một số đồng đội cũ, trong đó có Nguyễn Văn Phán, bạn cùng khóa và cùng đơn vị, và Lê Văn Khánh, vừa cùng khóa Thủ Đức, vừa cùng khóa Căn Bản Thủy Quân Lục Chiến tại Quantico, Virginia 1963. Gặp lại nhau, biết bao xúc động.
Cũng trong chuyến đi này, tôi còn tìm được địa chỉ chính thức, rõ ràng và thật sự ‘gặp lại’ một người bạn cũ mà đã hơn 30 năm nay hình ảnh của người bạn này đã chập chờn, ám ảnh và làm tôi ray rứt khôn nguôi.

Địa chỉ của anh là: 
JOHN A. HOUSE II
Panel 22 E Line 87


‘Bức Tường Đá Đen, Washington, D.C. 
(Bức tường đen DC 1998 với địa chỉ của Jack)
*
Năm 1963, Khóa chúng tôi gồm 5 người, tất cả đều là Thiếu Úy: Lê Văn Khánh, Lê Văn Cận, Vũ Mạnh Hùng, Nguyễn Văn Huấn và Phan Công Tôn (Trưởng toán).
Năm đó chúng tôi còn được may mắn với cái thú đi bằng đường hỏa xa, cuộc hành trình xuyên lục địa khởi đầu từ nhà ga San Francisco, California. Sau 3 ngày đêm, chúng tôi đến nhà ga thành phố Quantico, Virginia vào một buổi chiều nắng đẹp vào tháng 4 năm 1963. Thành phố Quantico nằm về phía Nam của D.C. vào khoảng 35 dặm, nơi đây có một số trường huấn luyện, đào tạo các sĩ quan TQLC Hoa Kỳ và các quốc gia Đồng minh về các Khóa Căn bản TQLC, các khóa Tham mưu và các khóa chuyên môn khác. Chúng tôi thuộc Khóa Căn bản Sĩ quan TQLC Hoa Kỳ.
Theo sự sắp xếp của Trường, có một số đông khóa sinh ra nhà ga đón chúng tôi trong đó có Jack, tức là John A. House, người bạn cùng phòng của tôi. Theo qui định của Trường, Jack có nhiệm vụ giới thiệu, hướng dẫn và giúp đỡ tôi về tất cả các sinh họat trong trường, kể cả việc học hành và các vấn đề liên quan ngoài xã hội, nhất là bước đầu bỡ ngỡ mới tiếp xúc với môi trường xa lạ.
Qua tiếp xúc và sinh hoạt mỗi ngày, nhất là cùng chung phòng, cùng sàng sàng tuổi nhau nên chúng tôi trở nên đôi bạn thân. Jack hiền lành, dễ dãi, tế nhị, chừng mực và chân thật. Tôi rất ngạc nhiên với cái tình cảm rất đôn hậu và rất gần gũi với Á đông của Jack; về sau tôi rất thích thú khi biết được Jack có một cô bạn gái tên là Amy, người Hạ Uy Di nhưng có gốc Nhật Bản và Amy là một cô giáo Tiểu học ở Oregon.
Jack bàn với tôi về kế hoạch của mình: sau khi mãn khóa, anh sẽ cùng tôi thay phiên lái xe về San Francisco. Chia tay nhau ở đó. Tôi trở về Việt Nam và Jack sẽ lên Oregon thăm Amy. Với kế hoạch này, bắt đầu tháng thứ 2 của khóa học, Jack xúc tiến biến cải cái xe truck đỏ của mình. Tôi góp ý với Jack về cái sơ đồ biến cái xe truck không mui của anh trở thành cái ‘mobile home’, nhất là làm sao phải có một cái giường thật thoải mái để thay nhau nằm nghỉ saunhững giờ lái mỏimệt trên chặng đường xuyên lục địa trở về miền Tây. Thế là Jack hì hục lao vào công việc, mỗi cuối tuần thay vì nghỉ ngơi hoặc đi chơi, Jack lái xe ra một cái shop ngoài Mainside để thực hiện công trình.
Công việc đang trôi chảy trong vòng hơn 1 tháng thì một hôm Jack rạng rỡ kéo tôi lên cafeteria của Trường để báo một tin vui: toàn bộ công trình cải tiến xe truck sẽ hủy bỏ, Jack sẽ tiếp tục theo học một khóa lái máy bay sau khi mãn khóa ở Quantico để trở thành một hoa tiêu trực thăng của Lực Lượng TQLC/HK và một tin rất ly kỳ và rất hấp dẫn là Amy sẽ rời Oregon để chuyển về Quantico dạy học và hai người sẽ làm đám cưới trong vòng hai tháng.
Đám cưới của Jack và Amy được tổ chức theo đúng chương trình đã dự trù tại thành phố Baltimore, Maryland trong vòng gia tộc và bạn bè thân thiết. Trong Trường, tôi là người bạn thân duy nhất được mời và đây là lần đầu tiên trong đời, tôi được đóng vai chú rể phụ. Đám cưới được tổ chức rất ư là ‘ráp nối phi thuyền’ và rất ư là… Mỹ!
Tối thứ Sáu chúng tôi lên Baltimore tại một khách sạn đã dành sẵn cho tất cả mọi người của hai họ. Những người bà con sống ở các tiểu bang hoặc các thành phố lân cận sẽ lái xe về dự vào sáng hôm sau. Ngay cả cô dâu Amy cũng đến từ Oregon tối hôm thứ Sáu!
Đám cưới được tổ chức tại một nhà thờ vào buổi trưa Thứ Bảy, ngày 17 tháng 8 năm 1963 và tiệc cưới tổ chức tại phòng khánh tiết của khách sạn chúng tôi đang ở vào buổi chiều.
Đặc biệt là chú rể và chú rể phụ đều trong bộ lễ phục trắng TQLC.
Sáng Chủ Nhật mọi người chia tay nhau ngay tại khách sạn với những ‘ôm hôn thắm thiết’ và những lời chúc an lành cho nhau. Mọi người xúm lại, phụ nhau khuân những món quà tặng chất đầy lên xe truck của Jack, những món quà đã được Jack lập danh sách liệt kê từ trước và cha mẹ, anh em, họ hàng và bè bạn đã tặng đúng theo nhu cầu của đôi vợ chồng mới.
Tôi lái xe truck của Jack, Amy và Jack ngồi bên cạnh, chúng tôi trở về Quantico. Khi đến Trường, tôi trở về khu Sĩ quan độc thân và sau đó Jack và Amy trở về nhà thuê cách Trường khoảng 5 dặm.
Theo qui định của Trường, sĩ quan nào lập gia đình phải thuê nhà riêng để ở, do đó Jack không còn là người bạn cùng phòng của tôi nữa.Tôi rất buồn vì điều này mặc dù tôi có một anh bạn cùng phòng mới, dĩ nhiên là không thân bằng Jack.
Khi còn ở chung với Jack, tôi đã tập cho Jack cái ‘French way’ của tôi, nghĩa là khi tôi rủ bạn đi ăn, tôi trả tiền cho bạn; và lúc nào có thể, bạn rủ tôi đi ăn, bạn trả tiền cho tôi. Tôi không thích cái kiểu đi ăn chung mà mạnh ai nấy trả tiền, cái kiểu ‘American way’, coi không có tình chút nào cả. Jack chịu nghe lời tôi và vui vẻ áp dụng cái ‘Ton's French way’, Jack thường chọc tôi như vậy!
Đến khi có vợ, ở riêng, cả Jack và Amy sợ tôi buồn nên cứ nài nỉ mời tôi ra nhà chơi, tôi tế nhị không muốn làm rộn cặp vợ chồng mới nhưng họ không chịu, do đó lâu lâu phải đi chơi chung. Chúng tôi làm một bộ ba thật là vui vẻ, đi ăn uống, xem phim, coi show, đi câu, đi picnic và có rất nhiều kỷ niệm trong mùa săn nai ở Virginia.
Vì thường đi chơi bộ ba nên Jack đề nghị một phương thức mới cho ‘Ton's French way’, Jack lý luận rằng, nếu luân phiên nhau đãi thì tôi bị thiệt thòi vì tôiphải đãi cho hai người, trong khi đó hai vợ chồng chỉ đãi một mình tôi; do đó Jack đề nghị cả ba người luân phiên đãi nhau cho công bằng. Cuối cùng tôi đành phải chấp thuận giải pháp ‘vui vẻ cả làng’ đó! Chúng tôi càng ngày càng thân nhau hơn: vui vẻ, hồn nhiên và thật sự thoải mái trong tình bạn.
Nhưng rồi ‘ngày vui qua mau’, khóa học kết thúc, tôi phải chia tay các bạn cùng khóa, tôi phải giã từ Jack và Amy để trở về Việt Nam và tiếp tục lao vào vùng lửa đạn. Ngày chia tay thật là cảm động, chia tay bây giờ nhưng không ai dám hứa lời gặp lại. Jack khóc, Amy khóc và tôi cũng khóc.
Và từ đó, chúng tôi xa nhau!
Từ năm 1964 khi trở về nước, mặc dù chiến cuộc gia tăng và đơn vị triền miên tham gia hành quân khắp 4 vùng chiến thuật, tôi vẫn cố gắng duy trì liên lạc với Jack và Amy, dĩ nhiên với phương tiện duy nhất là thư tín.
Ngoài thư từ, hình ảnh gởi qua, lại cho nhau; chúng tôi cũng gởi và nhận của nhau những món quà tuy đơn sơ nhưng chất chứa trọn tình thương mến.
Thời gian Tiểu đoàn 1/TQLC đóng tại trại Yết Kiêu, Thủ Đức, tôi tắm tại hồ bơi trong trại, đánh rơi mất chiếc nhẫn TQLC tôi mua ở Quantico năm 1963. Khi biết được chuyện này, Jack và Amy nhờ một người bà con sang phục vụ tại Việt Nam chuyển cho tôi một gói quà trong đó có kèm một chiếc nhẫn TQLC. Anh này đơn vị đóng ở Nha Trang, không biết làm sao chuyển đến cho tôi nên cứ giữ ở đó.
Một năm sau phải đổi đi đơn vị khác, anh ta mới gởi gói quà này lại cho một ông Thiếu Úy Cảnh Sát Việt Nam ở NhaTrang và nhờ ông này tìm cách liên lạc với tôi. Vị Thiếu Úy này viết thư cho tôi biết sự tình.Tôi nhờ một người em ở Đà Lạt xuống Nha Trang nhận gói quà đó và gởi đến đơn vị cho tôi.Cuối cùng tôi nhận được gói quà này sau hơn một năm trời lưu lạc.
Và cứ đến mỗi mùa săn, Jack và Amy thường gởi cho tôi mấy miếng khô nai và 1 cái đuôi của con nai họ săn được trong mùa. Còn tôi, lâu lâu tôi gởi cho Jack và Amy những món quà của địa phương mà tôi ghé qua trong các cuộc hành quân; như có lần tôi gởi cho họ các bảng tên khắc trên đá, đặc sản của vùng Ngũ Hành Sơn, Đà Nẵng; hay những món quà làm bằng gỗ thông đặc sản của quê hương Đà Lạt khi tôi có phép về thăm nhà.
Có một lần tôi gởi cho Amy một bộ đồ gồm áo dài và một quần của phụ nữ Việt Nam. Đây cũng là một câu chuyện vui khó quên qua món quà đặc biệt này. Tôi đến nhà may Thiết Lập ở Sài Gòn nhờ mấy cô thợ may vẽ giúp ra giấy cách thức đo ni tấc như thế nào để có thể may cho Amy một bộ đồ VN, gởi bản vẽ đó qua cho Amy, Amy đo các kích thước cần thiết theo sự hướng dẫn, gởi trả lại tôi rồi tôi đem đến tiệm may thực hiện. Khi bộ đồ hoàn tất, tôi gởi sang cho Amy với lời dặn, bận vào rồi chụp ảnh gởi sang cho tôi để tôi xem có giống con gái VN không?
Ít lâu sau, nhận được thư Jack, cứ tưởng sẽ có ảnh, nhưng không phải. Amy thắc mắc hỏi: “Tôn ơi! Sao tôi bận bộ đồ này vào cảm thấy nó lỏng le và lạnh quá, lại nữa, tôi và Jack cứ bàn mãi, không biết phải bận với loại đồ lót nào cho thích hợp?” Tôi phải bỏ công đi hỏi vài nơi để có câu trả lời thích ứng và ít lâu sau, khi nhận được xấp ảnh của Amy, trước khi bóc bì thư, tôi hình dung sẽ được ngắm một thiếu nữ  Sài Gòn. Nhưng khi mở ra, tôi phì cười vì vừa  bắt gặp một kiều nữ Hạ Uy Di trong bộ đồ VN, vì đo ni tấc theo lối hàm thụ, không chuẩn, không đúng kỹ thuật và không sắc sảo nên coi Amy rất ư  là ‘miệt vườn’ và cộïng thêm một chút ‘cải lương’!  
Qua thư từ và hình ảnh, tôi được biết Jack đã hoàn tất các khóa huấn luyện để trở thành một phi công của TQLC Hoa Kỳ, và cuối cùng Jack quyết định không lái khu trục mà muốn trở thành một hoa tiêu trực thăng như hằng mơ ước.
Năm 1966, tôi nhận được hai tin vui: Amy đang có bầu và Jack cũng vừa được thăng lên Đại Úy!
Đầu năm 1967, Jack thông báo cho tôi biết một tin quan trọng, tin này làm tôi mất ngủ mấy đêm liền vì vừa vui mừng vừa sợ hãi: Jack tình nguyện sang phục vụ tại VN vài tháng trước lịch trình ấn định! “Vì mong gặp bạn, nên tôi muốn sang VN sớm hơn”, Jack viết cho tôi như vậy.
Vào đầu tháng 2 năm 1967 Jack đến VN, Không Đoàn của Jack đồn trú ở vùng phi trường Phú Bài, khoảng 15 cây số phía Đông Nam thành phố Huế. Chúng tôi vẫn thường xuyên liên lạc và vẫn chỉ qua thư tín. Chưa lần gặp mặt.
Jack kể cho tôi nghe về những phi vụ hành quân ở vùng Quảng Trị, Huế, Tây Nam Phú Bài hoặc Đà Nẵng.
Jack viết:
“Tôn ơi! Mỗi lần bay qua các địa danh mà bạn thường nhắc đến, tôi nhớ bạn thật nhiều. Tôi nói với Amy là tôi rất mong gặp bạn. Rất mong đến ngày chúng ta cùng có phép để được về Sài Gòn chơi hoặc được lên thăm gia đình bạn và quê hương Đà Lạt của bạn cho thỏa lòng mong ước. Amy vẫn thường nhắc lời bạn ví von quê hương Đà Lạt của bạn, với những đồi thông bạt ngàn giống như vùng núi đồi xanh biếc của Oregon, nơi Amy có thời đã sống! Tôi tả cho Amy nghe những vùng bãi biển thật đẹp mà tôi đã bay qua và thầm ước mơ: giải đất xinh đẹp dưới kia, kể cả vùng trời quê bạn sớm tới ngày có lại thanh bình!”
Thời gian này Tiểu Đoàn 1/TQLC trở lại Bình Định đợt 2, và một buổi chiều đơn vị dừng quân trên một đồi rừng dừa dưới chân đèo Phù Cũ, tôi nhận được thư của Amy từ Hạ Uy Di gởi sang. Một lá thư ngắn hơn thường lệ. Lá thư làm tôi sảng sốt và gần như điên loạn: Amy báo tin Jack đã bị phòng không Việt Cộng bắn hạ trong một phi vụ hành quân khoảng 3 tuần trước đó. Amy được một người bạn cùng đơn vị Jack gọi về báo hung tin.
Amy rất đau khổ và bấn loạn trong nỗi sợ hãi kinh hoàng và chỉ còn biết cầu nguyện xin Thượng Đế che chở cho Jack, cầu mong Jack bị bắt sống làm tù binh để may ra được trao trả sau này! Amy nhờ tôi, nếu có thể, đến vùng Jack bị hạ để may ra tìm thêm được dấu vết hay tin tức gì về Jack.
Dù có muốn đi, tôi cũng không thể, vì đơn vị đang hành quân vùng Bình Định làm sao đến được vùng Phú Bài (Huế) như Amy gợi ý. Tôi vội vàng viết ngay một lá thư gởi cho vị Đơn vị trưởng của Jack, đây là cách khả thi duy nhất mà tôi có thể làm để biết thêm một số chi tiết liên quan đến số phận của Jack.
Hơn một tuần sau, tôi nhận được một phong thư thật lớn do vị Đại Tá Không Đoàn Trưởng của Jack gởi đến cho tôi, ngoài thư chia buồn còn gồm tất cả những tài liệu liên quan đến cuộc hành quân của Jack như: phó bản của Lệnh hành quân, bản đồ và phóng đồ hành quân, những không ảnh chụp khi chiếc trực thăng bị rơi trong ngày hôm đó và một, hai ngày sau v.v…
Qua lá thư của vị Đại Tá Không Đoàn Trưởng và các tài liệu đính kèm, tôi được biết thêm: vào ngày 30 tháng 6 năm 1967, Jack có nhiệm vụ thả một tiểu đội Trinh sát vào vùng hành quân, khoảng20 cây số phía Nam phi trường Phú Bài.Khi trực thăng Jack sắp đến bãi đáp qui định thì bị hỏa lực phòng không của Việt Cộng bắn hạ.
Jack và 4 Chiến sĩ Trinh Sát thuộc Lực Lượng Thuỷ Quân Lục Chiến Hoa Kỳ được ghi nhận là tử trận. Có 7 người sống sót, trong đó có một Phi công phụ và 6 Chiến sĩ Trinh sát.Số người sống sót này đã được một trực thăng cấp cứu đến đón vài giờ sau đó tại cánh rừng cách nơi trực thăng bị bốc cháy và rơi xuống đất chừng khoảng hơn 3 cây số.
Vị Đại Tá Không Đoàn Trưởng còn cho biết là đơn vị cũng có gởi một hồ sơ y như vậy về cho Amy và theo báo cáo của đơn vị thì Jack được ghi nhận là mất tích!
Khi được thưvà tài liệu này, niềm hy vọng của tôi về việc Jack được cứu sống coi như lụi tàn.Mọi việc hầu như đã được kiểm chứng và xác nhận. Cái bách phân hy vọng Jack bị bắt sống vô hình chung bị rơi vào một con số thấp nhất. Tuy nhiên trong thư gởi cho Amy, tôi vẫn an ủi và mớm cho Amy một hy vọng nào đó dù rất mơ hồ!
Mấy tháng sau, trong khi đang hành quân ở Vĩnh Long, tôi nhận được thư của Amy. Amy cho biết có vài thay đổi trong cuộc sống của gia đình mình như sau: Tháng Giêng năm 1967 Jack đã đưa Amy về sống với mẹ mình ở Hawaii và tháng sau, Jack rời Hoa Kỳ để qua tham chiến tại Việt Nam.Jack ra đi nhưng trong lòng được yên tâm hơn vì trong thời gian bầu bì, đặc biệt là khi sanh đẻ, Amy sẽ được chính mẹ mình chăm lo và săn sóc. Tôi tự nhủ, ừ thôi cũng được, “tấn về Nội, thối về Ngoại” dù sao Amy cũng là người gốc Á đông và đã hành sử như một người phụ nữ Á đông!
Trong thư, Amy cũng báo cho tôi biết tin vui: đã sanh cháu trai Eric vào ngày mồng 2 tháng 6 năm 1967. Tuy nhiên Amy vẫn đang buồn và lo lắng về số phận của Jack kể từ khi nhận được thư và tài liệu của Đại Tá Không Đoàn Trưởng của Jack gởi về.
Đọc thư Amy, tôi thấy bớt lo lắng trong lòng vì Amy và cháu Eric được mẹ lo toan chu đáo!
Và đây là lá thư cuối cùng của Amy.Và cũng là lá thư từ biệt.
Rồi năm sau, Mậu Thân, chúng tôi phải đối mặt với những cơn lốc chiến trường. ViệtCộng vi phạm lệnh hưu chiến, đã tấn công và chiếm giữ khu Thành Nội Huế hai ngày trước Tết Nguyên Đán. Tiểu Đoàn 1/TQLC đã tấn công và chiếm lại Thành Nội sau khi bị Việt Cộng chiếm trong 28 ngày đêm.
Trong thời gian tham chiến tôi bị thương trận tất cả là 4 lần, riêng trong năm 1968, bị thương 3 lần. Lần thứ 4 là lần nặng nhất, làm cho tôi có những thay đổi, xoay chiều; tôi tức tửi bị giã từ mặt trận và trở thành Sĩ quan Tham mưu thuộc Phòng 3/Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn TQLC kể từ năm 1969 .
Rồi 30-4-75 đến. Ở lại. Bắt đầu một cuộc hành trình mới với những năm tháng miệt mài qua các trại tù từ Nam ra Bắc. Những khi quá buồn khổ, những khi tinh thần chùng xuống, chùng đến đáy địa ngục của cuộc đời; tôi đã miên man nghĩ về các chiến hữu cùng đơn vị đã hy sinh. Họ đã thật sự rửa sạch nợ trần.Không còn vương mang chia ly, sầu muộn.Không còn phải chịu cơ cực, đọa đày của kiếp người trầm luân.Những lúc đó tôi mới cảm nhận được cái ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.Tôi như đang hóa thân vào vùng tan loãng, bềnh bồng của giải thoát và cứu rỗi.
Những lúc đó tôi nhớ đến Nguyễn Văn Dàng (cùng trường, cùng quê Đà Lạt, cùng đơn vị TD1/TQLC, đã tử trận trong năm Mậu thân 1968, vài tháng sau khi tôi bị thương).
Những lúc đó tôi nhớ đến Jack. Đặc biệt là Jack. Jack đã đến trên quê hương tôi một phần vì nghĩa vụ, phần khác cụ thể và thực tế hơn đã làm cho Jack náo nức, trông chờ: đó là mong có dịp gặp lại người bạn cũ. Nhưng cuộc hẹn gặp đầy nghiệt ngã, đầy đau thương, đầy nước mắt và chỉ được kết thúc bằng chia ly và vĩnh biệt!
*
Jack ơi! Mãi đến hôm nay, tôi mới có dịp trở về thành phố này. Thành phố thủ đô mà 35 năm về trước tụi mình từng có dịp rong chơi. Sao những kỷ niệm cũ dường như cuồn cuộn hiện về nơi đây, trong công viên buồn này, quyện với ‘bức tường đen’ như câm nín, như chơ vơ, lạnh lẽo!
Phản chiếu qua bức tường đen, tôi thấy bạn đang đứng bên những chiếc trực thăng và khu trục như những tấm ảnh bạn tặng tôi lúc còn huấn luyện ở Trường Phi Hành, nhưng sao mặt bạn buồn quá vậy? Trong đời binh nghiệp của tôi, qua nhiều đơn vị chiến đấu, tôi đã từng đến Đà Nẵng, Phú Bài và Huế nhiều lần, đặc biệt là trong các năm 1966 và 1968.
Hôm nay, tôi tưởng tượng như đang đứng trên Trạm Kiểm Soát Không Lưu tại phi trường Phú Bài, mắt tôi đang theo dõi chuyến trực thăng của bạn chở “Toán Trinh Sát bất hạnh” trên đường đến “Bãi Đáp Định Mệnh”. Rồi lưới đạn phòng không bay lên, trực thăng bạn trúng đạn, quay mòng và rơi xuống.Lửa và lửa.Rồi phát nổ.Tôi đang đứng trên Trạm Kiểm Soát Không Lưu, nhìn thấy bạn đó, nhưng tôi làm được gì để cứu bạn?
Jack ơi! Xác thân bạn đã trở thành tro bụi để rừng Phú Bài thêm xanh, và trên cao kia, vùng trời quê tôi vẫn còn đó và chắc bạn vẫn còn ước mơ như có lần đã viết cho tôi”Giải đất xinh đẹp dưới kia, kể cả vùng trời quê bạn sớm tới ngày có lại thanh bình!”
Jack, ông bạn yêu dấu của tôi ơi! Cứ bay đi. Cứ tiếp tục bay như vậy trong vùng tim tôi đang toả sáng!
Tôi đứng đây nói chuyện với bạn qua lời độc thoại và tôi đang khóc! Những giọt nước mắt thương tiếc, nhớ nhung và ân hận.Tôi khóc như tôi đã khóc trong rừng dừa dưới chân đèo Phù Cũ năm nào. Tôi khóc như tôi đã khóc những năm còn vất vưởng trong tù mỗi khi nhớ bạn! Tôi khóc và tôi khóc, không để ý tới những tiếng động, những bước chân và những tiếng lao xao chung quanh của du khách.
Biết bao kỷ niệm hiện về, từ ngày đầu tiên bạn ra đón tại sân ga Quantico, những giờ học trong trường, ngoài bãi, khu huấn luyện đoạn đường chiến binh, huấn luyện chiến thuật, xạ trường, hành quân đêm, ‘ba ngày chiến trận’, huấn luyện hành quân lưỡng thế và đổ bộ ở Norfolk, đám cưới của bạn và Amy, những dịp bộ ba đi chơi chung, và mùa săn nai rộn rã năm nào.
Tôi đứng đây với ngập tràn hồi tưởng.
Tôi muốn cám ơn Jack và Amy với tất cả những gì mình đã có và cho nhau trong tình bạn thời tuổi trẻ.
Tôi muốn xin lỗi Jack vì cái chết bi thương của bạn.
Tôi muốn xin lỗi Amy vì Amy đã trở thành một góa phụ khi còn quá trẻ.
Tôi muốn xin lỗi Eric vì cháu đã trở thành một đứa trẻ mồ côi cha.
Tôi muốn cám ơn và xin lỗi đến tất cả 58 ngàn chiến sĩ Hoa Kỳ có tên trên ‘bức tường đá đen’ này. Quý vị đã đến giúp chúng tôi và đã hy sinh trên quê hương tôi.
Tôi cũng muốn cám ơn và xin lỗi đến tất cả các cựu chiến binh Hoa Kỳ đã đến phục vụ và sát cánh chiến đấu với chúng tôi. Quý vị may mắn còn sống trở về nhưng rất nhiều người trong quý vị đã bị thương tật hoặc vẫn còn mang bệnh ‘hội chứng sau Việt Nam’.
Tôi muốn cám ơn và xin lỗi tất cả từ tận đáy lòng của một Cựu Chiến Binh thuộc Binh Chủng Thuỷ Quân Lục Chiến Việt Nam.
Hôm nay, dưới bầu trời D.C. trong nắng hạ, tôi đứng đây trước ‘bức tường đen’, tìm được ‘địa chỉ’ của bạn trong công viên buồn này.
Tất cả đều đã được xác định.
Những mơ hồ, khắc khoải đã theo sát và ám ảnh tôi trong suốt 31 năm qua có thể sẽ không còn lởn vởn, bềnh bồng. Nhưng những dày vò, những mất mát, những thương tiếc vẫn còn đó và vẫn còn đậm nét.Vết hằn đó vẫn còn và sẽ còn trong tôi cho đến trọn đời, Jack biết không?
Jack ơi! Chúng ta đã từng là chiến sĩ, cùng chung một chiến tuyến, cùng chung một ước mơ; nhưng ước mơ của chúng ta đã không thành.
Vì lẽ, sau hơn 23 năm ngưng tiếng súng trên quê hương tôi, giải đất và vùng trời kia vẫn còn đó.
Nhưng tiếc thay!
Vẫn chưa thật sự có lại thanh bình.
*
Vài tin đặc biệt liên quan, trích thư tác giả gửi Việt Báo về phần kết của câu chuyện:
 - Sau khi Jack chết bên VN vào năm 1967. Tôi và Amy (vợ Jack) không liên lạc với nhau từ khoảng cuối năm 1967 cho tới tháng 1/2018.
Tôi dịch bài "VTQB" sang Anh ngữ: "Fatal Skies", qua hơn mấy chục người bạn Mỹ đã đọc bài Fatal Skies, họ khen là hay và cảm động nhưng không giúp tìm ra Amy. Cho tới ngày 31 tháng 12/2017, một người Mỹ có vợ VN ở New Mexico, lái xe lên Utah ghé thăm người hàng xóm của cô vợ (lúc ở VN), tôi có đến nhà người bạn (hàng xóm của cô vợ) và nói chuyện với ông Mỹ này. Khi hai vợ chồng về lại New Mexico, tôi có gởi qua email  hai bài:
"Vùng Trời Quê Bạn" và "Fatal Skies". Gần một tháng, ông bạn Mỹ này tìm ra và email cho tôi về tin tức của Amy, kể cả địa chỉ nhà và điện thoại. Suốt hơn 8 tháng nay, tôi gom lại mọi tin tức chính xác về Jack. Jack bị VC bắn rơi trực thăng tại phía Tây Nam Phú Bài (Huế) ngày 30 tháng 6/1967. Xương cốt của Jack và 4 đồng đội cùng tử trận được nông dân VN tìm thấy trong năm 2012.
Năm hài cốt này được đem về Hawaii năm 2015 để giảo nghiệm. Vợ chồng tôi, gia đình Jack (gồm có Amy và Eric, con trai duy nhất của Jack & Amy, vợ của Eric và một số thân nhân ở Hawaii; hai em trai của Jack -ở Mỹ- cùng vợ con và một số thân nhân và bạn bè của gia đình Jack) đã đi dự tang lễ của Jack ở Arlington National Cemetery hôm 27 tháng 9/2018, mới 5 ngày trước đây.
Tang lễ do TQLC Hoa Kỳ tổ chức thật là trang nghiêm và cảm động, tôi có nhờ anh bạn làm việc cho SBTN ở D.C. có đến quay phim và chụp hình tang lễ này. Tôi sẽ viết một bài mang tên là: "55 năm rồi mới gặp"; gồm có phần 1: tóm lược bài "VTQB" và phần 2: từ khi liên lạc được với Amy, con trai Eric và các em + gia đình của Jack, v.v... Và tang lễ của Jack mang đầy kịch tính ... Khi nào viết xong bài: "55 năm rồi mới gặp", tôi sẽ liên lạc với Việt Báo.
Phan Công Tôn

Monday, November 5, 2018

Thiếu tá Brent Taylor trong Nhiệm vụ cố vấn quân sự của NATO (NATO military advisory mission in southern Afghanistan, in Kandahar province)... đã hy sinh vì công vụ quốc gia

💥Amazing Grace💥💥Royal Scots Dragoon Guards💥 https://www.youtube.com/watch…
Đọc tin Thiếu tá Brent Taylor trong Nhiệm vụ cố vấn quân sự của NATO (NATO military advisory mission in southern Afghanistan, in Kandahar province)... đã hy sinh vì công vụ quốc gia. Buồn... tin buốn. RIP, God Bless Major Brent Taylor! God Bless America!
https://www.youtube.com/watch…
Brent Taylor, cũng là thi trưởng Utah city nhưng tạm thời phải từ nhiệm được thuyên chuyển sang Afghanistan; ông phục vụ trong vai trò sĩ quan chỉ huy huấn luyện trong Lực lượng Trừ Bị Quốc gia Utah. Mới đây nghe tin ông đã bỏ mình tại Kabul, A Phú Hãn, tôi thật chùn lòng. Tôi cũng có người cháu họ ra đi tại chiến trường khắc nghiệt Kandahar trước đây. Tôi đọc tác phẩm Yên Sơn tôi rất hiểu nhà văn này khi cho bài viết sau... Chúng ta sẽ ra sao nếu như con cháu của chúng ta ra đi ngoài chiến trường nguy hiểm nơi xa nhà... broken-hearted? mournful? grief-stricken?
https://www.youtube.com/watch…
"Trang 154, bài viết “Tiễn Con Đi Chiến Trường Iraq”, tác giả Yên Sơn cảm động kể lại khi người con trai nối nghiệp cha, gia nhập vào nghiệp kaki, “hổ phụ sinh hổ tử”, con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, just like father like son dòng máu anh hùng. Cháu PQ nhận nhiệm sở chiến trường sôi động Iraq. Truyện kể này tôi xem trên internet nhiều lần mà tôi vốn thích vì tình phụ tử của anh. “Tiễn Con Đi Chiến Trường Iraq”, Yên Sơn viết,…
“Ðang lái xe, suy nghĩ mông lung trên đường từ nhà đến trường; tiếng reng của cell phone làm tôi giật mình, rung tay lái:
– Ba ơi Ba, con là PQ đây!
Tôi vui mừng nghe tiếng nói của đứa con xa, mặc dù nó mới về phép mấy tuần trước đây để dự đám cưới của chú em trai họ dì cậu của nó. Con cái mặc dù bao lớn, người làm cha mẹ vẫn thấy chúng trẻ thơ, cần được săn sóc:
– Con khoẻ không?
– Dạ thưa Ba con rất khoẻ, con có võ mà, con là Lục quân mà!
Nó cười thành tiếng làm tôi cũng cười theo. Nó thường trả lời chúng tôi như vậy mỗi khi được hỏi về tình trạng sức khoẻ. Nó có tính khôi hài giống tôi, theo lời mẹ nó nói. Cũng theo mẹ nó, như bất cứ bà mẹ nào trên cõi đời này, cái thói hư tật xấu gì của con cũng giống bố; ví dụ như cái tính ham bạn, mê chơi, hút thuốc, uống rượu của nó…
– Con gọi thăm Ba hay có chuyện gì không con?
– Dạ cả hai!
– Chuyện gì quan trọng không con?
– Dạ con đang làm giấy tờ để đi Iraq! Có một cái form cần quyết định của Ba trước khi con điền. Câu hỏi là nếu con bị tử nạn, Ba muốn gia đình tự lo việc chôn cất cho con hay để cho Quân đội sắp đặt theo truyền thống của họ?

Tôi nghẹn ngào, thảng thốt! Như có ai vừa đâm sâu một mũi nhọn vào tim dù biết đây chỉ là hình thức giấy tờ tự nhiên. Vậy mà tôi vẫn xúc động, ngay cả lúc này ngồi viết ra những lời đối thoại với con. Dù tôi cũng đã từng sống trên bờ sinh tử trong cuộc chiến năm xưa; dù biết trước sau gì con tôi cũng tham dự chiến trường Iraq, vậy mà tôi cứ lo, cứ buồn. Bạn bè vẫn hỏi tôi có lo lắng gì khi con đi Iraq, tôi vẫn nói dối một cách tỉnh bơ “lo thì được cái gì, cho con đi lính thì phải chấp nhận”… nào là mình đã ở trong lòng cuộc chiến năm xưa, thô bạo hơn, khốc liệt hơn mà mình đâu có sợ!!! Nói chỉ để giữ vững tinh thần cho mẹ và các em nó, che lấp những nỗi lo sợ ám ảnh của một người cha trước mặt mọi người, chứ làm sao an tâm cho được! Chẳng thà chính mình tham dự còn đỡ lo hơn. Tôi chạnh lòng nghĩ tới cha tôi cứ mỗi lần loay hoay trong trách nhiệm làm cha, tôi lại nghĩ đến người! Tôi chỉ có một đứa con đi quân đội, trong khi Ba Mẹ tôi có tới ba người và hai đứa ở tuổi động viên! Tôi nhớ thương Ba Mẹ tôi quá đỗi! Nhớ những năm còn đi học, hai anh tôi trong quân ngũ, tôi đã nhiều lần thấy sự âu lo của Ba Mẹ tôi mỗi khi nghe tin qua đài phát thanh cho biết có đụng trận ở những nơi các anh tôi trú đóng. Nhất là Ba tôi. Bao giờ Người cũng tỏ ra cứng rắn với tinh thần chịu đựng và chấp nhận. Thế nhưng, giữa những đêm thâu tôi tình cờ bắt gặp Người ngồi hút thuốc ngoài hiên, mắt nhìn mông lung về hướng trời xa với những tiếng thở dài đầy ấp âu lo, với bao nỗi băn khoăn, trăn trở.
– Ba! Ba có nghe con nói gì không Ba?
– À, Ba… Ba… Ba cũng không biết nữa tôi ngập ngừng trả lời, trong khi đầu óc như tê điếng trong nỗi muộn phiền.
– Chỉ có một trong hai chọn lựa; hoặc gia đình tự lo hay là Quân Đội họ lo hết!
– Ba không biết Mẹ con muốn sao, theo Ba thì Ba muốn…
Trong đầu óc tôi chớp nhoáng những ý nghĩ đen tối… nếu nhỡ con mình… một ngày nào đó… ôi kinh khủng quá… làm sao đây? Làm sao đây? Mình phải tự lo cho con mình chứ, mình phải được nhìn thấy nó… lần cuối cùng chứ!…”
Anh suy tư về chuyện cũ, lo lắng về chuyện mới, tôi hiểu anh từ ý nghĩ.
“Những người lính Mỹ đã rời chiến trường Việt Nam trong đau thương và tủi nhục hơn ba thập niên trước; tôi cầu mong con trai tôi và hàng trăm ngàn quân nhân Mỹ đang ngày đêm cận kề sinh tử tử sinh sẽ không bị bán đứng bởi lũ chính trị gia ngồi ở văn phòng, hoặc do sự vô trách nhiệm của đám truyền thông báo chí. Tôi cầu mong họ trở về nước từ chiến trường Iraq trong huy hoàng của một chiến thắng rực rỡ và trong niềm hãnh diện và hoan lạc của toàn dân.”

Đọc Yên Sơn - “Mưa Nắng Bên Đời”: https://www.facebook.com/namhai.tran.75839/…/190772205156275
May we never forget the fallen, the brave, the heroes: https://www.youtube.com/watch?v=2O0daPfqSV0
Mayor of Utah city killed in 'insider attack' in Afghanistan
Associated Press - Associated Press•November 4, 2018

Small American flag in forground, blurred additional flags in background
Vertical shot of an American flag honoring fallen heroes, with additional flags in the blurred background.

North Ogden, Utah (AP) — The mayor of a Utah city was killed during an attack in Afghanistan while he was serving with the state's National Guard, authorities said.
North Ogden Mayor Brent Taylor died Saturday in an apparent "insider attack" in Kabul, the capital of Afghanistan, the Salt Lake Tribune reported.
Another U.S. service member whose name was not immediately released was being treated for wounds sustained in the attack, U.S. military officials said.
In a statement Saturday night, Utah Gov. Herbert said he was "heartbroken at the news" of Taylor's death and felt "completely humbled by the service and the ultimate sacrifice offered by this brave and selfless soldier."
"Devastating news," Utah Lt. Gov. Spencer J. Cox wrote on his Facebook page. ""I hate this. I'm struggling for words. I love Mayor Taylor, his amazing wife Jennie and his seven sweet kids. Utah weeps for them today. This war has once again cost us the best blood of a generation. We must rally around his family."
Taylor, 39, was deployed to Afghanistan in January with the Utah National Guard for what was expected to be a 12-month tour of duty. Taylor, an officer in the National Guard, previously served two tours in Iraq and one tour in Afghanistan.
"Brent was a hero, a patriot, a wonderful father, and a dear friend," U.S. Sen. Orrin Hatch of Utah said on Twitter. "News of his death in Afghanistan is devastating. My prayers and love are with Jennie and his 7 young children. His service will always be remembered."
At the time of his deployment in January, Taylor told local media that, as an intelligence officer, he will be assigned to serve on an advisory team training the staff of an Afghan commando battalion.
"Right now there is a need for my experience and skills to serve in our nation's long-lasting war in Afghanistan," he said. "President Trump has ordered an increase in troops, and part of the new strategy focuses on expanding the capabilities of the Afghan commando units."
Taylor became mayor of North Ogden, a city of about 17,000 people 46 miles north of Salt Lake City, in 2013.
The Tribune reported that on the day of his deployment in mid-January, North Ogden police escorted Taylor and his family around town as hundreds of residents lined the streets to see him off.
Herbert scheduled a Sunday news conference with Maj. Gen. Jefferson Burton, the adjutant general of the state's National Guard.
https://www.armytimes.com/…/utah-mayor-who-served-in-army-…/
https://kutv.com/…/north-ogden-mourns-loss-of-mayor-killed-…
-----------------------------------------------------------------------------------
Mayor of Utah city killed in ‘insider attack’ in Afghanistan
Posted on November 4, 2018 by Afshan Zahra in World

North Ogden: The mayor of a Utah city was killed during an attack in Afghanistan while he was serving with the state’s National Guard, the Salt Lake Tribune and other media report.
The Tribune says that Mayor Brent Taylor died Saturday in an apparent “insider attack” in Kabul, the capital of Afghanistan. American military officials say another U.S. service member is being treated for wounds sustained in the attack.
The Utah National Guard has identified the service member killed as a member of the Guard. The Guard member’s name is being withheld pending notification of next of kin.
But Utah Lt. Gov. Spencer J. Cox wrote on his Facebook page that Taylor has been killed.
U.S. Sen. Orrin Hatch issued a statement Saturday about Taylor’s death on Twitter.
Hatch wrote: “Brent was a hero, a patriot, a wonderful father, and a dear friend. News of his death in Afghanistan is devastating. My prayers and love are with Jennie and his 7 young children. His service will always be remembered.”–AP.
Links: https://www.usatoday.com/…/utah-mayor-brent-tay…/1883961002/
http://www.northogdencity.com/…/mayor-brent-tay…/-PhotoID-58
-------------------------------------------------------------------------------
Honoring Our Soldiers, by Kelly Roper.

Honoring Those Who Serve The Call to Duty. https://www.youtube.com/watch…
A call to duty is sent out
And the strong and the brave reply.
They do it for love of country,
So there's never a need to ask why.

They leave behind all that they love,
Their families, their homes and their lives,
Because to preserve these precious things
Is the goal for which each soldier strives.

So God bless our troops,
The courageous women and men,
Who fight to make sure
The bells of freedom peal again.

When You See a Soldier
When you see a soldier
Be sure to shake his or her hand,
And let that soldier know you're grateful
For the protection the military affords our land.

But most of all express your thanks
For every soldier's personal sacrifice.
In order to serve our country,
They risked their entire lives.

How Do You Measure a Soldier's Sacrifice?
Female soldier; Copyright Elliot Burlingham at Dreamstime.com
How do you measure a soldier's sacrifice?
Is it by the number of friends and family left behind?
Is it by the months or years given in service?

How do you measure a soldier's courage?
Is it by the number of objectives completed,
Or by the number of bullets dodged or missions served?

How do you measure a soldier's honor?
Is it by the duty he or she volunteers for,
Or by the number of medals earned?

The simple truth is that these things are immeasurable,
As is this country's debt to all who serve,
And pay the price for freedom in this land.

Welcome Home
To those who fought on foreign soil,
Who for our nation did perilously toil,
Who braved the bombs and bullets and mines,
To return home to more peaceful times,
A hearty welcome home.

To those who fought on foreign soil,
Whose lives have been marred by the enemy's toil,
Who now must rebuild body, mind and soul,
And returning to normal is now the goal,
A supportive welcome home.

To those who fought on foreign soil
Whose lives did end through dangerous toil,
To arrive home flag-draped, silent and still,
And rest in peace beneath the grass on the hill,
A reverent welcome home...

Honor The Fallen: https://www.youtube.com/watch?v=UUZHTE1jMXg
Amazing Grace Bagpipes: https://www.youtube.com/watch…

Friday, September 21, 2018

Tìm Người Thân Châu Ton, Lôi Hổ Chiến Đoàn 1 Xung Kích - nonggiatrangth@gmail.com


9/21/18
Đoàn Khánh CCN-San Jose California
Châu Tôn là Trung Đội Trưởng cùng Đại Đội với Đoàn Khánh tại FOB1 (Tiền Doanh 1) Phú Bài
Sau đó thuyên chuyển về Chiến Đoàn 1 Xung Kích cùng cùng Đại Đội với Đoàn Khánh 
Cuối năm 71 Đoàn Khánh bị thương nặng nên mất liên lạc. Châu Tôn là người Miên gốc Châu Đốc VN.

9/21/18
Đại Úy Nguyễn Văn Mậu Chiến đoàn 3 và Đoàn 3 Sở Liên Lạc.
Nam California
Châu Tôn gốc Người Miên Cùng Đại Đội với anh Mậu, về sau Chiến Đoàn 3 trở thành Đoàn 3 SLL, Châu Tôn về Toán Thám Sát,
với Liên Toán 31 do anh Mậu Liên Toán Trưởng. 
Cho đến tháng 3 năm 75 Châu Tôn vẫn còn phục vụ tại Đoàn 3 đến khi mất cao nguyên tháng 3/75. Anh Mậu từng phục vụ tại Chiến Đoàn 2 và 3 nên không biết Châu Tôn ở Chiến Đoàn 1
có thể là 2 người khác nhau. Sau 75 đã mất liên lạc với Châu Tôn. 

Mọi tin tức liên quan đến Biệt Kích Châu Ton hay Châu Tôn xin liên lạc về email: Nhakythuat@yahoo.com or Nonggiatrangth@gmail.com

Wednesday, September 5, 2018

Phân Ưu cùng gia đình Chiến Hữu Phạm Sĩ Khanh Đoàn Công Tác 68

Phân-Ưu
Nhận được tin buồn thân mẫu 
chiến hữu Phạm Sĩ Khanh Đoàn Công Tác 68 
Cụ Bà Maria Bùi Thị Minh
đã mệnh chung vào ngày 2 tháng 9 năm 2018 
tại Oakland, Bắc California Hoa Kỳ. 
Lễ thăm quan từ 12 giờ trưa đến 8 giờ tối vào ngày Chủ Nhật 9 tháng 9 năm 2018 tại:
Albert Brown Mortuary
3476 Piedmont Ave
 Oakland, CA 94611
Thành thật chia buồn cùng gia đình tang quyến và xin cầu nguyện Linh Hồn Cụ Bà Maria Bùi Thị Minh sớm Hưởng Nhan Thánh Chúa và 

được yên nghĩ nơi chốn Thiên Đàng

Gia Đình Chiến Sĩ Vô Danh Việt Nam

Đồng THÀNH KÍNH PHÂN ƯU 

Friday, August 31, 2018

POW/MIA UPDATE: August 31, 2018 The number still missing (POW/MIA) and otherwise unaccounted-for (KIA/BNR) from the Vietnam War is 1,594.

POW/MIA UPDATE: August 31, 2018

  AMERICANS ACCOUNTED FOR:  DPAA announced on 8/24/18 that CDR James B. Mills, USNR, CA, was accounted for on 8/20/18.  Listed as MIA on 9/21/66, NVN, his remains were recovered in June, 2018.  Earlier in the month, DPAA announced that Col Richard A. Kibbey, USAF, NY, was accounted for on 8/618.  Listed as MIA ON 2/6/67, NVN, his remains were noted as returned on April 13, 2017.  The accounting for CDR Mills and  Col Kibbey brings the number still missing from the Vietnam War down to 1,594.  Prior to that, and dated 7/17/18, DPAA released the name of Col Frederick M. Mellor, USAF, listed as MIA, NVN, on 8/13/65.  Prior to this posting, the most recent Vietnam War accounted-related release was on May 31st when DPAA posted the name of LCDR Larry R. Kilpatrick, USN, of GA, though he actually was accounted for on May 18th.  Listed as MIA on 6/18/72 in North Vietnam, remains were recovered 12/14/2015.   Nearly a month earlier, on April 5th, DPAA posted the names of two Vietnam War personnel as accounted for.  Col Peter J. Stewart, USAF, of FL, listed MIA 3/15/66, was recovered 12/12/15 and ID’d on 2/1/18.  Army SSGT Marshall F. Kipina, of MI, listed MIA 7/14/66 in Laos, was recovered 2/17/16 and ID’d 2/1/18.  Prior to that, DPAA posted the news that LTC Robert G. Nopp, USA, of OR, listed as MIA 7/14/66, was recovered 2/17/16 and ID’d 2/1/18.  On January 18th, DPAA released notice that Col Edgar F. Davis, USAF, of NC, listed MIA in Laos on 9/17/68, recovered 4/29/15 and ID’d 12/22/17, is now accounted for, the first such announcement since September 11th of last year.  At that time, DPAA reported the accounting for CAPT James. R. Bauder, USN, of CA, listed as MIA 9/21/66 in North Vietnam, recovered 6/11/17, and ID’d 8-28-17.   The number still missing (POW/MIA) and otherwise unaccounted-for (KIA/BNR) from the Vietnam War is 1,594.   Of that number, 90% were lost in Vietnam or in areas of Cambodia or Laos under Vietnam’s wartime control: Vietnam-1,248 (VN-453, VS-795); Laos-291; Cambodia-48; PRC territorial waters-7.
Since formed in 1970, the League has sought the return of all POWs, the fullest possible accounting for the missing, and repatriation of all recoverable remains.  The total accounted for since the end of the Vietnam War in 1975 is 989.   A breakdown by country of these 989 Americans is:  Vietnam – 670, Laos – 274, Cambodia – 42, and the PRC – 3.  In addition, 63 US personnel were accounted for between 1973 and 1975, the formal end of the Vietnam War, for a grand total of 1,052.  These 63 Americans, accounted for by US-only efforts in accessible areas, were not due to cooperation by post-war governments in Vietnam, Laos or Cambodia.  Combined, a total of 282 have been accounted for from Laos, 725 from Vietnam, 42 from Cambodia and 3 from the PRC.
REPATRIATION CEREMONY HELD IN DA NANG, VIETNAM:  On July 7th, remains that were reviewed by SRV and US forensic specialists and found likely to be those of unaccounted-for US American servicemen were turned over to US officials at Da Nang International Airport.  The remains were recovered by joint and unilateral excavation teams during the 131st Joint Field Activities (JFAs) from mid-May to early July, 2018.   Field operations resumed in mid-August and US-SRV Technical Talks will again take place in Hanoi on September 10thChairman’s Comment:  The League deeply appreciates the efforts by the government and people of Vietnam to work constructively and effectively to achieve the fullest possible accounting for Americans still missing from the Vietnam War.  Vietnam’s initially sporadic and frustrating cooperation has expanded steadily over the last 40 years and today can be commended as leaning forward and providing increased opportunities for success.
FIELD OPERATIONS RESUME IN LAOS:  Just as field operations were ending in Vietnam, Defense POW/MIA Accounting Agency (DPAA) personnel, augmented by POW/MIA specialists from the Defense Intelligence Agency’s (DIA’s) Stony Beach Team, began recovery and investigation operations on several cases of US personnel missing in Laos.  Those field recoveries recently concluded with a repatriation ceremony conducted at the Luang Prabang Airport on August 14th.  US-Lao talks will occur September 7th, and Joint Field Activities (JFAs) are scheduled to resume soon.  Chairman’s Comment:  The League looks forward to positive results from these efforts, fully recognizing several significant developments in POW/MIA cooperation that the Lao leadership has authorized in recent months, including base camping at remote locations, increasing the number of US personnel participating, and extensions of time on field recovery sites when justified.   Despite often difficult conditions,  including advance destruction of unexploded ordnance, conditions for humanitarian cooperation to account as fully as possible for US personnel continue to improve, for which all Americans are grateful.   Hopefully, imminent Department of Homeland Security (DHS) sanctions against Laos for failing to accept Lao immigrants to the US, convicted of criminal behavior and scheduled for legal deportation, will not negatively impact humanitarian POW/MIA cooperation.
In Cambodia, long-serving Prime Minister Hun Sen issued a “temporary suspension” to all POW/MIA cooperation with DPAA when DHS sanctions were levied against Cambodia several months ago and has since declined appeals to lift the suspension.  All are hoping, now that his predictable re-election has occurred, Prime Minister Hun Sen will decide to lift the suspension.  Notable, however, was almost nonstop anti-US rhetoric through the election run-up, and the Prime Minister has declared the suspension will end when the sanctions do.  
BREAKTHROUGH ON AMERICANS UNACCOUNTED-FOR FROM KOREAN WAR:  In a formal statement signed by President Trump and Chairman Kim Jong Un, the United States and North Korea agreed to the recovery and repatriation of Americans still unaccounted-for from the Korean War.   This stunning agreement, a potential win-win-win scenario, affords the affected families from the US, South Korea and Japan, in particular, an unprecedented opportunity to obtain long awaited answers.
As a first step, and as pledged, on July 27th, North Korea turned over 55 transfer cases, draped with the United Nations flag under which they served during the Korean War.  To quote an announcement issued late that night by Director of the Defense POW/MIA Accounting Agency (DPAA) Mr. Kelly McKeague:
“We are pleased that a few hours ago the DPRK turned over 55 boxes containing the possible remains of missing DoD personnel to the United Nations Command.  Four anthropologists and one forensic photographer from DPAA conducted a preliminary review of the remains at Wonsan Airport prior to being transported to joint US-RoK air base at Osan on an USAF aircraft.
During the next few days, those scientists will perform a more detailed field forensic review, and on Aug 1, the remains will be honorably carried onto two USAF aircraft for their return to Joint Base Pearl Harbor-Hickam in
Hawaii. After the dignified ceremony, the remains will be accessioned into our laboratory where in-depth forensic analyses will begin.
We have not yet reached an agreement with the DPRK regarding future field recoveries; however, we are working closely with our DoD, State Department, and National Security Council partners on this matter. Our collective goal is to commence field operations in the DPRK next Spring.
Of the 400+ U.S. remains either unilaterally turned over by the DPRK in the early 1990s or recovered during DoD's 1996-2005 operations in North Korea, over 337 individuals have been identified, accounted-for and returned to their families for burial with full military honors. The most recent of these occurred this past April.
We are guardedly optimistic about the weeks and months ahead, as we endeavor to bring long-awaited answers to more families who lost loved ones in the Korean War.”
  Chairman’s Comment: Having sought the fullest possible accounting for decades, the League and all POW/MIA families welcome this encouraging development.  The League can take pride in having led the way and laid the groundwork for all that is evolving nearly 50 years since officially formed on May 28, 1970.
In the early 1980s, the Reagan Administration, backed by the POW/MIA Interagency Group on which then League Executive Director Ann Mills-Griffiths served, took the initiative to raise intelligence priorities and obtain the evidence that is now publicly known and forms the basis for accounting expectations, not only for the Vietnam War, but also the Korean War.   As the demand for expanding the accounting mission raised to a higher level in the early 1990s and the Korean War/Cold War POW/MIA families began organizing, the League fully supported efforts to recover and account for US personnel who didn’t return from wars and conflicts further past, so long as the priority on Vietnam War POW/MIAs was not adversely impacted.  
DPAA Director Kelly McKeague has pledged to sustain operational priority on accounting for as many as possible of our 1,596 unreturned veterans from the Vietnam War.  The reality is that uncertainty is greater for Vietnam War families, and there are more immediate family members impacted by US accounting efforts.  Worldwide efforts are already ongoing, both operationally and from disinterring remains known to be American, buried as unknowns in US cemeteries around the world.  These families have known their loved ones died decades ago, but their reaction to honoring and remembering their long-lost relatives is evident, even when the individual was relatively unknown to the family impacted today. The necessity now is for Congress and DoD to sustain funding levels necessary to expand operations into North Korea as both nations have now agreed.  There should be no doubt that additional funding will be available, but taking nothing for granted, and determined to ensure that priority on Vietnam War accounting is sustained, all are encouraged to urge Members of Congress to recognize this need.    
  THE PRESIDENT’S STRONG MEMORIAL DAY COMMITMENT TO ACCOUNTING MISSION:   The League was very pleased to see the President include language strongly committing the United States to “remember the American servicemen and women who remain missing from wars and conflicts fought over the past century.  We will never stop searching for them…and whenever possible, we will bring them home.  We pledge to remember not just on Memorial Day.  We will always remember them.  We will remember them every day.”
  DPAA DIRECTOR McKEAGUE VISITS SOUTHEAST ASIA:  In March, DPAA Director Kelly McKeague visited Thailand, Vietnam, Laos and Cambodia, holding discussions with senior Vietnamese and Lao officials, as well as US Ambassadors and their senior staff, DIA Stony Beach personnel and DPAA Detachment staff.  This was Director McKeague’s first official visit to these critical countries since being named DPAA Director on September 5, 2017. His delegation was a crucial step in advancing the mission as the US seeks to maximize the favorable environment that has created a unique opportunity to expand the pace and scope of accounting efforts, as advocated by Vietnam since first proposed to a League Delegation in 2009.  Mr. McKeague was supported by Policy & Plans Director John Hamilton, Vietnam War policy specialist Jack Kull and Lt Col Bernard Smith, USAF, the Director’s Senior Military Assistant,
LEAGUE & SOA/SFA DELEGATIONS RETURN FROM SOUTHEAST ASIA:  A National League of POW/MIA Families Delegation, led by Chairman of the Board/CEO Ms. Ann Mills-Griffiths, traveled to Southeast Asia (Laos, Cambodia, Vietnam, & Thailand) January 11th, and returned January 30th.  She was joined once again by the League’s Senior Policy Advisor since 1989, Richard Childress, Director for Asian Affairs in the Reagan National Security Council, 1981-1989, and, for the first time, MIA daughter Cindy Stonebraker, elected member of the League’s Board of Directors. Parallel to the League Delegation, and representing the Special Operations Association (SOA) and Special Forces Association (SFA) was Mike Taylor, LTC, USA/SF (Ret), Vice President of SOA and Chairman of the joint SOA/SFA POW/MIA Committee.  Mrs. Elli Childress and Mrs. Laura Taylor accompanied their respective husbands and participated in social events and cultural activities.
Both delegations met in each country with US Ambassadors and Embassy officials, Defense Intelligence Agency (DIA) Stony Beach specialists and DPAA Detachment personnel.  While in Hanoi, the League Delegation met briefly with US Secretary of Defense James Mattis who was in-country for meetings with Vietnam’s Prime Minister and Minister of National Defense, as well as other senior Vietnamese officials.  The League Delegation also met with senior Lao, Vietnamese and Cambodian officials to discuss concepts to advance the accounting mission.  In addition to meeting with US officials, SOA/SFA’s Mike Taylor met with American and foreign veterans, some of whom fought as enemies during the war.  While in Laos, Stonebraker, M. Taylor and L. Taylor visited a remote recovery site to thank US and Lao personnel for their often dangerous efforts during field operations.  
HOUSE PASSES H. RES. 129:  On February 12th, the House of Representatives passed this important resolution by a vote of 411 – 0, sending a unified message to the American people – including our Armed Forces serving today and our veterans, as well as foreign nations.  Introduced by Representative Sam Johnson (R-TX), former Vietnam War POW, his strong message on the Floor of the House occurred almost precisely 45 years after he and his fellow POWs were released from many years of captivity.  Passage of this resolution reflects true bipartisan, non-political support for the humanitarian accounting mission. 
It is the US Senate’s turn to act.  The identical measure was simultaneously introduced in the US Senate by Senator John S. McCain (R-AZ) as S. RES. 61. Senate passage would further reinforce our country’s support for achieving the fullest possible accounting for those who serve our nation – past, present and future.   To date, there are only 11 co-sponsors in the Senate, the most recent being July 17, 2018.  Members of the US Senate should be ashamed.  CONTACT YOUR SENATORS TO URGE IMMEDIATE PASSAGE OF S. RES. 61 
DPAA-HOSTED FAMILY UPDATES:  DPAA-hosted Family Member Updates (FMUs) are no longer restricted solely to family members.  Responsible Veteran Service Organization (VSO) representatives are now included, as are League and other Non-Government Organization (NGO) officials.  Following are upcoming dates and locations:  September 8th, Philadelphia, PA; November 17th, Greensboro, NC, January 26th, 2019, San Antonio, TX; February 23rd, San Jose, CA; March 23rd, Birmingham, AL; April 20th, Salt Lake City, UT, and May 18th, Omaha, NE, and though NOT a DPAA-hosted Family Update, the National League of POW/MIA Families 50thAnniversary Annual Meeting June 19-23, 2019.  

NATIONAL POW/MIA RECOGNITION DAY – SEPTEMBER 21ST:  Make plans now to attend a ceremony in your city, state or at the Pentagon in Washington, DC, for the national ceremony, hosted by Secretary of Defense General James Mattis, late afternoon.  Details to follow.
  Donate today, 501(C)3, #23-7071242, at www.pow-miafamilies.org
  Ann Mills-Griffiths
Chairman of the Board/CEO
National League of POW/MIA Families
5673 Columbia Pike, Suite 100
Falls Church, VA  22041
703-465-7432
www.pow-miafamilies.org
  The League is a tax-exempt, humanitarian 
organization (23-7071242), approved as eligible for donations 
through the Combined Federal Campaign, #10218