Anh đi đâu giữa trời sương lạnh
Lạnh đất trời, lạnh cả lòng emGió vi vút, mây mù sơn đảnh
Nhìn dáng anh mà đau thắt ruột mềm.
Ghé quán em, bạc tiền không tính
Ly cà phê đậm đặc lúc đông về
Về đây anh – các anh là lính
Mấy mươi năm xa xứ, lìa quê.
Các anh là hùng, là lính trận
Nữa cuộc đời cho đất nước, quê hương
Nữa còn lại – nữa đời lận đận
Cứ đi hoài... đi mãi dưới trời sương.
Giữa đêm đông tiết trời giá lạnh
Có bao giờ tìm gặp bóng giai nhân?
Bao kẻ đợi anh hùng lỡ vận
Bao kẻ chờ... chờ gặp lại tình quân.
Cà phê lính – cà phê nơi đất khách
Cũng như anh, em sương gió dãi dầu
Đêm mưa rơi, giọt buồn rơi tí tách
Ôm nỗi sầu cô quạnh giữa canh thâu.
Cuối tháng, hết năm, tiết trời lạnh giá
Xuân vẫn tươi hoài mà xuân sắc còn đâu
Đời vạn nẽo, đường đời nhiều trăm ngã
Một lần vui, có được mấy lần sầu...?
Sanjose, 14/2/2026
Cảm tác sau tiệc Cà Phê Lính cuối năm Ất-Tỵ
Mừng Xuân Bính-Ngọ - Nguyễn Dẩn.
.jpg)

No comments:
Post a Comment