Gia Đình Chiến Sĩ Vô Danh QLVNCH - The RVN's Unknown Soldiers Family
Sinh hoạt độc lập, chính thức thành lập năm 1982 tại Costa Mesa California Hoa Kỳ. Strategic Technical Directorate (STD) Commando Family Founded 1982 in Costa Mesa, California U.S.A. A Nonprofit Association for members only. Danh Xưng của Hội Nha Kỹ Thuật California cũng là Nhóm Chiến Sĩ Vô Danh / QLVNCH - The Unknown Soldiers of The Republic of Vietnam. Trường Sơn Ơi Cánh Dù Ma Đã Khuất, Rừng Nhớ Người Lôi Hổ Nhớ Non Cao
Sunday, March 22, 2026
Nghi thức Phủ Quốc Kỳ VNCH vào lúc 10:30 am ngày 23 tháng 3 năm 2026 tại Peek Family Phòng số 1 Thành Phố Westminster, California Hoa Kỳ - Hội Lực Lượng Đặc Biệt và Liên Đoàn 81 Biệt Cách Nhảy Dù đảm trách.
Friday, March 20, 2026
Đại tá Phan văn Huấn, người anh cả Gia đình 81/BCD
Những bạn tù nào đã sống chung với các sĩ quan cao cấp đàn anh thường có niềm vui và nỗi buồn bất chợt. Vui khi thấy một đàn anh xứng đáng, đàng hoàng và chỉ một lời trách nhẹ của họ, chúng tôi cũng coi như một lệnh phải thi hành. Buồn khi thấy một đàn anh khúm núm một cách không cần thiết trước mặt những kẻ thắng trận. Số người này ít nên nỗi buồn cũng chỉ thoáng qua. Số giữ được tư cách vẫn rất nhiều và làm cho lớp đàn em chúng tôi vững tin.
Số phận chung của chúng tôi là khi vào trong trại tù, không người nào còn cấp bậc hay quyền hành để cư xử với nhau cho có trên có dưới. Nhưng trên dưới vẫn được tôn trọng căn cứ vào tư cách và nhân cách của các sĩ quan đàn anh cũng như đàn em. Không có được hai yếu tố vừa kể, đám tù chúng tôi rất dễ trở thành "những dây bìm bìm leo trên bờ dậu đổ". Chúng tôi hiểu rằng, nỗi đau của thất trận đã như vết dao chém trong tâm can chúng tôi, nếu lại thêm một vài đàn anh thiếu tư cách, thêm vài đàn em hỗn hào hèn nhát, cái vết thương ấy chảy máu nhiều hơn, không phương hàn gắn.
Những bạn tù của tôi, người Công giáo, nói rằng, anh cả Phan văn Huấn là người vác thánh giá cho lũ em. Mà quả thật đi chung với anh một đường, lòng thấy nhẹ đi, phơi phới hơn, tin tưởng hơn. Con đường khó cũng bớt khó. Dáng người cao, gầy (dĩ nhiên), nước da đen xanh (dĩ nhiên), nhưng đôi mắt sáng và nụ cười bao giờ cũng là đầu câu chuyện. Giọng Huế còn "chay" lúc nào cũng nhỏ nhẹ, ý nhị, cười vui vừa phải, anh cả dẫn chúng tôi vào những câu chuyện buồn vui đời lính của chính ông và các sĩ quan binh lính thuộc cấp. Những kỷ niệm ông nói ra là những bài học không lúc nào mất giá trị.
Trang phục của ông trong tù khi quay về với cái nóng ở phương nam là quần áo may bằng bao cát xám. Chuyện mưu sinh chứ không phải là mốt thời trang. Người nào từng là tù cải tạo ra Bắc hoặc xuôi Nam đều biết loại quần áo tù bền muôn thuở này. Lúc đầu được phát mỗi năm hai bộ quần áo trận của quân VNCH, nhưng túi và cầu vai bị xé hết. Thời gian sau, họ phát quần áo tù bằng vải thô có đóng dấu cải tạo sau lưng. Mồ hôi của lao động khổ sai có thể xé rách bất cứ loại quần áo nào. Phải vá thôi, nhưng vải đâu. Thấy loại bao cát xám hay bao cát màu olive đem về giặt đi để đắp đỡ lên những chỗ rách trên áo tù. Thấy loại bao cát xám, càng giặt đi càng mịn có thể may quần áo được, tha hồ bền nên vài người tù trở thành thợ may bất đắc dĩ. Chúng tôi không được giữ vật bén nhọn, nhưng tìm trong vài ba lô vẫn có được những mảnh thép quí, mài đi thành dao nhỏ, cắt bao cát thay kéo, mài những cộng sắt làm kim, chỉ thì rút từ chính những sợi từ những bao cát bằng ni lông, thế là có một bộ đồ "ăn chơi quá thú"
Anh cả Phan văn Huấn quanh năm suốt tháng mang trang phục rất "mốt" may bằng bao cát xám. Tôi để ý thấy ông còn giữ được bộ đồ trận tương đối tươm tất nhưng chỉ thấy ông mặc nó vào ngày 19 tháng 6. Ở những trại trước, chúng tôi tổ chức kỷ niệm 19 tháng 6 bằng một phút im lặng chào quốc kỳ và chào nhau kiểu nhà binh trước khi bọn cai tù mở cửa buồng giam điểm số để ra lao động. Ở trại Z-30A vào 3 năm cuối của thập niên 80, ngày Quân lực được tổ chức theo từng nhóm riêng. Tôi mang áo lính nhưng binh chủng của tôi lại là đạo quân phóng viên, biên tập viên của Hệ thống truyền thanh quốc gia, nên cả trại chỉ còn mình tôi. Phần lớn đồng nghiệp với tôi đã trở về sớm hơn, có đứa vào năm 1986 đã tốt nghiệp đại học ở Mỹ và làm lại cuộc đời rồi.
Anh cả Phan văn Huấn quí tôi nên thường mời tôi tham dự những bữa cơm đoàn kết cùng với một số các sĩ quan thuộc cấp của Biệt cách Dù, LLĐB cùng bị giam ở trại Z-30A. Ở đội rau xanh, tới giờ nghỉ giải lao, chúng tôi thường tụ tập hút với nhau điếu thuốc lào, nói dóc hay kiếm ếch nhái để "cải thiện". Riêng anh cả Huấn thì không nghỉ, anh dùng giờ giải lao để chăm bẵm một giàn mướp và vài bụi mồng tơi ở bên cạnh "lãnh thổ" của đội rau xanh. Viên cán bộ quản giáo, còn một chút hiểu biết, nên cũng dễ dãi cho phép tù "cải thiện". Mỗi đợt thu hoạch, anh Huấn hái về 5, 7 trái mướp vừa độ, vài nắm lá mồng tơi. Về trại anh chia đều cho những sĩ quan thuộc cấp.
Ngày chủ nhật, trại nghỉ lao động là dịp anh biểu diễn tài nấu nướng khi còn quà thăm nuôi. Anh mời hết đồng đội trong Biệt cách Dù có mặt ở trại và một vài vị tiền nhiệm của Liên đoàn 81/BCD. "Tiệc" chỉ là cơm gạo sấy, canh mồng tơi, mướp bỏ vào vài con tôm khô, chút bột ngọt, đôi khi có chút thịt kho mặn... Vậy mà thần tiên hơn bất cứ bữa tiệc nào mà tôi đã dự ở Hoa Kỳ này. Ăn xong, nhắp chút trà, hút với nhau vài điếu thuốc lào rồi chia tay, mỗi người có việc riêng của mình. Sau đó, anh lui cui rửa chén, bát, xếp lại "đồ nghề". Không ai trong số người dự được quyền làm công việc này thay anh. Có người tranh, anh nói: "Tôi là chủ nhà, các vị là khách". Khi nghe anh đổi ngôi thứ một cách trịnh trọng, chúng tôi hiểu là anh cương quyết giữ một hình ảnh: bây giờ không còn là thượng cấp và thuộc cấp nữa mà là tình chiến hữu, huynh đệ chi binh nặng hơn. Cũng chính vì chỉ còn tình cảm này mà khi anh than phiền nhẹ nhàng một điều gì đó, chúng tôi hiểu rằng, anh ra lệnh "các cậu đừng... như thế nữa". Tôi nghĩ rằng, tư cách đàn anh của anh lúc đó mạnh và có ảnh hưởng hơn những lúc anh còn binh quyền.
Có một lần vào ngày đầu tuần lễ, tôi bị bệnh được cho nghỉ nằm nhà. Anh Huấn được gọi ra thăm gặp gia đình. Bốn mươi phút sau, anh cả trở vào gọi tôi sang và dúi vào tay tôi những tờ giấy gói hàng. Ðó là những tờ báo của tờ Tuổi Trẻ mà gia đình khéo léo bọc ngoài những món đồ khô. Chúng tôi tập họp lại thành một số báo để đọc cho đỡ ghiền, vì ngay từ thời đó, tờ báo này vẫn là thứ cấm được mang vào trại. Giỏ quà thăm nuôi của anh gồm rất nhiều gói nho nhỏ, mỗi thứ một chút: một ít mắm ruốc kho với tóp mỡ, chút ít cá khô chà bông, ít mì vụn, một hũ nhỏ nước mắm kho quẹt, ít thịt heo băm nhỏ rim mặn, ít ruốc xả theo kiểu Huế... Phía trong mỗi gói đều có một mảnh giấy với vài hàng chữ. Anh cho tôi đọc một lá thư, ngắn ngủi nhưng chứa đựng một tấm lòng thương kính của gia đình quả phụ tử sĩ đối với anh. Chỉ đọc lá thư đầu để trong một gói mắm ruốc kho với tóp mỡ, nước mắt tôi đã trào ra. Chữ nguệch ngoạc bằng bút chì trên một miếng giấy kẻ ô đã vàng xé ở đâu đó: "... Gia đình em, cha mẹ của cố Binh nhất... kính thăm Đại tá. Chỉ có chút quà nhỏ do lòng thành của gia đình gởi biếu Đại tá dùng lấy thảo. Vẫn nhớ Đại tá và mong Đại tá khỏe mạnh, sớm về với gia đình..."
Tôi tiếc là không thể nhớ hết được nội dung của những lá thư ngắn ngủi kèm theo gói nhỏ đạm bạc nhưng đầy ắp tình thương và quí mến của gia đình tử sĩ Liên đoàn 81/BCD, dù rằng, vào lúc đó đại gia đình này đã tan đàn, xẻ nghé. Trường hợp như người anh cả của gia đình Biệt cách Dù không phải là số nhiều. Nó chứng tỏ rằng, trong thời chiến, cựu Ðại tá Phan văn Huấn đã hành xử đúng vai trò người anh cả trong một đại đơn vị chiến tích lẫy lừng ấy. Trận mạc gan lì nhưng trái tim ông đầy lòng nhân ái, sống gắn bó với những người lính của mình, chia xẻ những mất mát không gì bù đắp được của các gia đình tử sĩ, cô nhi quả phụ.
Trong trại, chưa bao giờ anh cả Huấn là một người tỏ ra giận dữ về những trò hành hạ của người thắng trận đối với cá nhân anh. Anh nói: "Họ thắng thì muốn nói gì, muốn làm gì cũng được, có sao đâu mà phải giận dữ. Hãy cố gắng chia xẻ với nhau những khốn khó và đứng thẳng lưng. Chúng ta sẽ thua trận cuối cùng này nếu chúng ta cúi đầu vì những trò hành hạ của họ". Lời lẽ anh giản dị, nhưng trong đêm khuya thanh vắng, nằm trong buồng giam nghĩ lại thấy thấm thía nhưng có "chất" để cho niềm tin vào chính nghĩa lớn hơn.
Anh cả được trở về với gia đình sau tôi vài tháng. Một người họ hàng với mẹ tôi là phụ huynh của một thương binh trước đây là lính của anh cho tôi biết, anh sống khó khăn và việc tìm cách đến thăm có thể làm cho mối hoài nghi của bọn công an phường gia tăng thêm. "Cậu đến thăm chắc ông ấy vui lắm, nhưng chị thấy là nên tránh cho ông ấy". Bà chị họ tôi nói như vậy. Tôi đi định cư ở Mỹ trước anh cả Huấn. Cơm áo nặng nề quá trong những năm mới tới không cho tôi nhiều thời gian nghĩ ngợi về chuyện tù đày. Rồi một hôm, đang ngồi làm việc ở tòa soạn của nhật báo Viễn Ðông của anh Nguyễn Ðức Quang, thì anh cả Huấn đẩy cửa bước vào. Tôi nhận ra anh ngay và chào kính. Vẫn nụ cười, anh cho tôi biết qua về đời sống hiện tại của anh ở Mỹ. Anh nói: "Lớn tuổi rồi, nhưng anh vẫn Ok. Có chuyện này nhờ Ánh". Chuyện anh nhờ thực ra anh không cần nhờ, tôi cũng có bổn phận phải làm. Ðó là một thư mời họp mặt Gia đình 81/BCD - LLĐB. Anh cả Huấn nói: "Bây giờ anh ngồi nhà, làm công việc kêu gọi anh em ở đây trợ giúp những người trong Gia đình 81 còn kẹt và gia đình quả phụ tử sĩ. Khó đấy, nhưng cố gắng tới đâu hay tới đó". Tôi được hân hạnh tham dự họp mặt của Gia đình 81/BCD, nhưng các lần sau đó thì không còn cơ hội. Năm nay, một phụ tá của anh cả Huấn đến đưa một thiệp mời và bản mới in của tuyển tập Ðời chiến binh mấy ngày trước chủ nhật 8 tháng 7. Tôi kẹt trong ngày này ở một nơi ngoài quận Cam thành thử không đến chào kính anh và các vị cựu sĩ quan Biệt cách Dù từng cùng anh vào sinh ra tử suốt trong cuộc chiến dài đằng đẵng cũng như đã từng chia xẻ với anh những nhọc nhằn trong những trại giam.
Tuyển tập Ðời chiến binh dày tới 539 trang, bìa rất đẹp với hình bìa sau là hình chụp nghĩa trang Biệt cách Dù tại An Lộc năm 1972 với đề chữ "Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi". Nhưng thực ra, nổi nhất ở khu nghĩa trang này là chữ đề của một nữ giáo chức:
An Lộc địa sử ghi chiến tích
Biệt cách Dù vị quốc vong thân
Việc hình thành khu nghĩa trang này là cả một lịch sử được viết bằng máu và tình huynh đệ tương thân. Chúng ta hãy đọc một đoạn trích từ bút ký Nhớ về An Lộc dưới bức hình:
"Ðây là nghĩa trang Biệt cách Dù trong thị xã An Lộc, với những ngôi mộ mà chúng tôi đã đắp lên cho bạn bè bằng tất cả tình huynh đệ thân thương... Có những đêm mưa tầm tã, lẫn lộn với pháo rơi, chúng tôi đã phải mò mẫm từng tấc đất trong bóng đêm để bới những cái hố nhỏ chôn mình tránh pháo rồi mới đào những huyệt lớn để chôn xác bạn bè sau đó..."
Ðọc Ðời chiến binh, chúng ta có thể bắt gặp hình ảnh của những cây tùng trước bão tự thân kể lại những kỷ niệm của thời chinh chiến. Mà nói đến chinh chiến thì có được có thua. Nhưng khi đọc lại những kỷ niệm của những người lính trận Biệt cách Dù, chúng ta sẽ thấy rằng, được thua đều có những cách nhìn khác nhau, nhưng Tổ quốc, Danh dự và Trách nhiệm chỉ có một cách để diễn tả.
Trước khi đọc Ðời chiến binh, tôi đã đọc Cây tùng trước bão của nhà văn Hoàng Khởi Phong nhiều lần. Nhưng đoạn văn ngắn tạo cho tôi một ấn tượng mạnh nhất vẫn là đoạn tôi xin phép được trích thuật dưới đây:
"Trong ánh sáng và bóng tối của một ngày vừa tàn và đêm đang tới, tôi mơ hồ nhìn thấy ông trong bộ quân phục. Cái mũ kết trên đầu ông có một cái khiên và trong cái khiên này, tôi nhớ có hình chạm nổi của một con chim Đại bàng và một hàng chữ: Tổ Quốc - Danh Dự - Trách Nhiệm. Ðó là 3 tín niệm mà một sĩ quan phải đội ở trên đầu. Không hiểu xưa kia và bây giờ, trong chúng ta đã có bao nhiêu người còn nhớ? Bao nhiêu người đã quên? Qua kính chiếu hậu, tôi nhìn thấy ông trở vào trong nhà. Lưng thật thẳng, mặt ngước cao, ông có dáng của một cây tùng chẳng cong lưng khi gặp bão"
Vâng, đó chính là hình ảnh đích thực của anh cả Phan văn Huấn và những đồng đội của anh trong Gia đình 81/BCD - LLĐB. Tới nay, dù tuổi đã cao, họ vẫn sống như những người lính đích thực của thời trận mạc.Sunday, March 15, 2026
Tình trạng sức khỏe của C/H Mai Xuân Bình Đoàn 71 Sở Công Tác
Bình bị thiếu nước và được chăm sóc tốt, vì có nhiều y tá trẻ đẹp nên Bình muốn ở lâu hơn một tí.
Trong hình: Cựu Th/Tướng Lương Xuân Việt, Võ Tấn Y 68/71, Nguyễn văn Thông 11, Nguyễn Ngọc Quý 72, Trần Thanh Toán 75, Nguyễn Toàn 71.
Hãy Cầu nguyện cho Bình sớm Bình Phục
Võ Tấn Y
Thursday, March 12, 2026
Phân Ưu - Đại Tá Phan Văn Huấn CHT Liên Đoàn 81 Biệt Cách Nhảy Dù
Saturday, February 28, 2026
Hồi Báo giúp trị bệnh chiến hữu Nguyễn Văn Sơn Đoàn 11 Sở Công Tác Nha Kỹ Thuật
NGUYỄN VĂN SƠN (RÂU): 1955.
Tôi là Nguyễn Văn Sơn, thường gọi Sơn râu, cựu nhân viên đoàn 11/SCT... Đã nhận được số tiền $ 850,00 (tám trăm năm mươi dollar) do tổng hội và anh em NKT cùng MTQ đóng góp hỗ trợ cho tôi điều trị biến chứng của bệnh đái tháo đường.
Đây là nguồn động viên tinh thần hết sức to lớn cho tôi, thể hiện đầy đủ và cao độ tình huynh đệ chi binh không bỏ rơi đồng đội lúc khó khăn, hoạn nạn.
Tôi xin ghi lòng tạc dạ tấm thạnh tình này của các anh em.
Giấy mực không thể nói hết lời. Nhưng xin một lần nữa tôi chỉ có thể nói cảm ơn chứ không biết làm gì hơn.
Xin được gửi đến các anh lời chào trân trọng!
Nguyễn Văn Sơn (râu) Đoàn 11 Sở Công Tác Nha Kỹ Thuật
Monday, February 16, 2026
Quán Cà Phê Lính
Gió vi vút, mây mù sơn đảnh
Nhìn dáng anh mà đau thắt ruột mềm.
Ghé quán em, bạc tiền không tính
Ly cà phê đậm đặc lúc đông về
Về đây anh – các anh là lính
Mấy mươi năm xa xứ, lìa quê.
Các anh là hùng, là lính trận
Nữa cuộc đời cho đất nước, quê hương
Nữa còn lại – nữa đời lận đận
Cứ đi hoài... đi mãi dưới trời sương.
Giữa đêm đông tiết trời giá lạnh
Có bao giờ tìm gặp bóng giai nhân?
Bao kẻ đợi anh hùng lỡ vận
Bao kẻ chờ... chờ gặp lại tình quân.
Cà phê lính – cà phê nơi đất khách
Cũng như anh, em sương gió dãi dầu
Đêm mưa rơi, giọt buồn rơi tí tách
Ôm nỗi sầu cô quạnh giữa canh thâu.
Cuối tháng, hết năm, tiết trời lạnh giá
Xuân vẫn tươi hoài mà xuân sắc còn đâu
Đời vạn nẽo, đường đời nhiều trăm ngã
Một lần vui, có được mấy lần sầu...?
Sanjose, 14/2/2026
Cảm tác sau tiệc Cà Phê Lính cuối năm Ất-Tỵ
Mừng Xuân Bính-Ngọ - Nguyễn Dẩn.
Monday, February 2, 2026
Lật chồng thư cũ Cây Mùa Xuân 2022

Tuesday, February 8, 2022
Cọp họp mặt năm Dần.
Trời Sài Gòn ấm dần. Xuân đã qua. Người dân đã quay lại làm việc. Cái thành phố lúc nào cũng nóng, cũng tập nập. Ngoại trừ những tháng ngày bị phong tỏa vì Covid. Xuân Nhâm Dần đến trong ì ạch, mệt mỏi, thiếu thốn, sau cả năm "chống dịch". Ai cũng bơ phờ. Mấy "con Cọp già" cũng ráng chịu đựng cho qua cơn sóng gió. Bạn tôi, Cường Nhóc cũng te tua. Tự nhốt mình trong căn nhà ở nhờ. Những cơn đau bệnh không tha. Phải cong người chịu đựng. Lâu lâu, mới ra khỏi căn nhà "đầy bí ẩn".
1/ Ngô Thi
Hồ văn Anh
Lê Tiềm
Nguyễn Đức
5/Phan Bảy
Phạm văn Tư
Nguyễn Chức
Nguyễn Dũng
Nguyễn văn Hùng
10/Nguyễn Mót
Nguyễn Thái
Nguyễn văn Hồng
Phạm Đức
Phạm Phụng
15/Nguyễn Tam Tiến
Nguyễn thị Yến
Ngô Xuân Mân (Qui Nhơn)
Phạm kỳ Lâm (. - )
Nguyễn văn Hương (Kontum)
20/ Trần văn Bạch. TPB (. - )
Nguyễn đình Thịnh. TPB(Qnam)
Trương như Đức. ( Q Trị)
23/ Phan Lành ( Huế )
--------------------------------------
Anh Nguyễn mạnh Cường và anh Lê sơn Minh trách nhiệm
2-Lương Há Chảy ( Dín Mập )
3-Trần Quốc Trung
4-Vy Văn Mạ
5-Lê Văn Duyệt
6-Chu Xuân Dưỡng
7- Đặng THỦY
8-Huỳnh Hoa
9-Nguyễn đức Thạch ( Con Bà Tùng Long )
10- Lê Diệt Đ72
11-Dương Viết Ngân Đ71
12- Nguyễn Phú Cường Đ72 (Cường LONOL)
13-Trương Minh Đức D72 ( răng vàng )
14-Nguyễn văn Phúc CĐ1
15-Nguyễn văn Mè Đ11
16-Nguyễn văn Minh CĐ1
CHIẾN ĐOÀN 1
17- VŨ VĂN BẤT: 035389915
18- LÝ VĂN THỨC 0336742787
19- NGUYỄN THANH TÙNG 0975464335
20- ĐẶNG NGỌC THUẬN 0919601782
21- MÃ SIU 0937302864
22- VŨ VĂN XUÂN( LÉ) 0707696813
23- QUÁCH VĂN NHƯ 0914226609
24- ĐẶNG VĂN LỢI 0902429320
25- LÝ ĐỨC THÀNH 0833398468
26- NGUYỄN ĐÌNH VỸ 0907909662
27- DU HAI 0933479411
28- PHẠM BÁ LƯU 0908515950
29- NGUYỄN V HẢI( ĐEN) 0861761524
30- NÔNG VĂN NỦNG 0903072270
CHIẾN ĐOÀN 3
31- NGHIÊM C. CHƯƠNG 0764417503
32- LÊ SƠN MINH 0909935247
33- ĐOÀN VĂN BẠCH 0906203835
34- VŨ CAO MINH 0902133947
ĐOÀN 68
35- TRIỆU LỘC 0961590944
ĐOÀN 71
36- PHẠM VĂN VINH 0396423090
37- Phạm bá Trực Đ71. Đã liên lạc , Địa chỉ: 443/44k Lê văn Sỹ . Phường 12. Quận 3. SG
ĐOÀN 72
38- NG.V.MINH( KHỈ) 0906022517
ĐOÀN 75
39- LÊ QUANG ĐỎ 0794277282
40- Đỗ Quang Hồng (Đ75/71) 0902724437
41-Huỳnh Thắng. ĐC 1/8 Vườn Dương thôn Vĩnh Xuân , Xã Vĩnh Thái .TP Nha Trang, Khánh Hòa, Phone : 090 214 6910
Anh Huỳnh Thắng không có trương mục nhà băng nên mượn TK của con dâu là Nguyễn Thị Ly TK : 006 100 111 3727 . vietcombank Nha Trang
Mọi sự liên lạc với Thắng qua số phone 090 214 6910 .
42- Nguyễn Văn Thanh 75( hay gọi trong đơn vị là Thanh cà lăm ) ở liên toán 2, sau này làm tài xế cho TR/T CHT ĐCT:75
Nguyễn Văn Thanh, 2 đường : Bến Đá , Phường : Phương Xoài , Thành Phố : Nha Trang , Khánh Hòa
Phone : 098 440 1931.
43- PHÙ THÀNH D1 sđt thoại 0387450004 địa chỉ: 158/48/39c đường Hồ văn Đại khu phố 3 phường Quang Vinh tp Biên hoà.
44- Trần văn Lộc D2 sdt: 0395221661 28/12/22 đường số 2 phường 3 quận Gò Vấp tphcm .
45- Hà Chí Thượng D11 sđt 0839189357 . 27/36/39 Bùi Tư Toàn phường An Lạc quận Bình Tân, SG .
46- Nguyễn Tấn Hưng D1 sđt: 0989555383 . 300/41/13A Nguyễn Thái Sơn phương 4 quận Gò Vấp, SG .
47-Ch/uý PỐC-NỊP-HẾNH Sq: 74/116555Đ71/SCT/NKT, Trưởng toán 3, bị thương ở Non nước 12/72. Hiện cư ngụ: 12/5 khu 2, ấp Thuận An,
Xã Sông Thao, Huyện Trảng Bom, Tỉnh Đồng Nai. Điên thoại: 0388304437.
̣48-Đ/U Hồ văn Ngàn Đ75, Thôn Ung Chiếm, xã Hàm Thấng, Huyện Hàm Thuận Bắc, Bình Thuận. Đ/T 0332089178. Anh Ngàn không có tài khoãn và không ai trong khu này có tài khoãn ngân hàng nên phải đợi vài hôm mới chuyển được. Anh Nguyễn mạnh Cường đã nhận chuyển ngân dùm.
49 -NGUYỄN SƯƠNG (T-716-Đ-71- Võ Hòa toán trưởng ) đc. SUỐI SÂU, Xã KHÁNH ĐÔNG, Q. KHÁNH VĨNH, TỈNH KHÁNH HÒA
ĐT - 0353609873.không có tài khoản nhờ người nhận dùm và sẽ chuyển cho NGUYỄN SƯƠNG là chị: PHÙNG THỊ LÁ
VIETCOMBANK. (tài khoản số) 1013181828 /đt -0987297776/
50- Tr/uý Lưu văn Tùng CCS đt:0939913113. Địa chỉ: số 10 Châu văn Tiếp thị Xã Trà Vinh. Lưu văn Tùng, BIVD chi nhánh Trà Vinh, TK: 73510000978307
--------------------------
Anh Nguyễn đức Vinh và Nguyễn Đào trách nhiệm.
1-th/úy Nguyễn Đào Đ-72 ( h. Bình chánh -tp-saigon ) ĐT-0905895355, AGRI BANK-BẮC BÌNH CHÁNH, K-6440205362240.
2-Trần văn Hoàng Đ-72-68 (q.12) gởi cho con là TRẦN NGÔ HOÀNG VIỆT, ĐT-0356644595, VP BANK, TK-121979233
3-Nguyễn tấn Thành (culi) Đ-72 (bảo lộc) ( ĐT 0937309347 )
4- c/úy Phạm ngọc Long Đ-72 (tp. Đà Lạt)
5-nguyễn văn Bá (bá lò xo) Đ-72 (lâm đồng ) ( ĐT 0908948887 )
6- Phan văn Huyền ( ĐT 0902403620 )
7-Phùng tấn Kỳ ( ĐT 0565065685 hay 0921676602 hay 0839362588)
8- Lê thành Công ( ĐT 0978176715 )
----------------------------------
1_Pham văn Hội 11
2_Nguyễn v Sơn mtho11
3_Nguyễn v Sơn con
4_Võ ngọc Dung 11
5_Võ văn Hai bến tre
6_Trịnh lộc bình thuận
7_Nguyễn d Vinh 11Saigon
8_Truong Hồng 11
9_Phạm tấn Sáu 72
10_Nguyễn quang Đợi 72
11_Nguyễn v Hòa 71
12_Nguyễn Đạt 75
13_Nguyễn Tiến 72
14_Trần Mãi CD1
15_Bùi ngân Hạnh CD2
16_ Lê thanh Hạo SCT
17_Nguyễn đình Thành 75
18_Võ tuấn Kiệt Đ11.Đã liên lạc đ/t 0978344143.
19_Nguyễn Bô, Đ11, bị bắt cùng lượt với Th/U Sơn.
Kính gởi Quí NT, các CH, các Chị và các Hậu Duệ NKT Không còn bao lâu nữa là đến Tết Nguyên Đán năm 2018, năm nay cũng là năm cuối cùng cũa Ban Chấp Hành nhiệm kỳ 2016-2018.
Chúng tôi xin kêu gọi sự đóng góp cũa mổi người chúng ta tùy theo hoàn cảnh, khã năng giúp cho các anh em NKT chúng ta tại quê nhà tổ chức tiệc Xuân 2018. Thiếc nghĩ rằng tại Hãi Ngoại chúng ta may mắn có Đại Hội hàng năm để có dịp gặp nhau hàng huyện tâm sự. Các anh em trong nước, không cần nói ra chúng ta cũng dư biết là thế nào. Hiện tại có 3 nơi sẽ đứng ra tổ chức là Sài Gòn, Lâm Đồng và Đà Nẵng.
Chương trình kêu gọi đóng góp sẽ bắt đầu hôm nay tới ngày 21 tháng Giêng là hạn chót. TH sẽ tổng cọng số tiền và chia 3 gởi về ngày 22 tháng Giêng.Thưa Quí Vị Đóng góp giúp đở cho những người kém may mắn hơn mình trong xã hội là làm một việc thiện cho chính mình, cho lương tâm cũa chính mình, mà khi làm việc thiện thì không cần phải đắn đo hay đòi hỏi sự trã lại hay điều kiện gì hết, vì nếu có thì nó không còn là một việc làm có ý nghĩa cũa chử thiện.Những chuyện sai trái cũa từng cá nhân trên đời này mình không cần xét xử, mà sớm muộn thì lương tâm cũa chính họ sẽ cho họ biết. Sống trong sự tha thứ sẽ an bình hơn một cuộc sống hận thù. Trong quá khứ và hiện tại những việc tôi làm đều có người khen kẻ chê. Tôi luôn luôn Cám ơn những người khen vì họ ủng hộ và hiểu được việc chung cần phải làm, tôi cũng Cám ơn những người chê bai vì họ giúp tôi cố gắng làm việc ngày tốt đẹp hơn. Mong và hẹn tấc cả trong Đại Hội 15 tại Washington DC. Nếu những tâm tình trên làm phiền lòng quí vị. Xin quí vị tha thứ và bỏ qua. Cũng chỉ vì anh em bên quê nhà.
Mọi đóng góp xin gởi về:
TH NKT 32330 Seneca St.
Hayward, CA 94544 Memo:
Tiệc Xuân VN 2018
Viết xong lúc 2 giờ 15 sáng 3 tháng Giêng 2018.
Nguyễn Bác Ái
THT TH NKT2016-2018
Tiệc Xuân Nha Kỹ Thuật 2018 tại Việt Nam (Hoang Nhu Ba)
Kính các
Bác;
Tết đến,
trong lòng không khỏi ray rứt nhớ bà con bạn bè ở quê nhà khổ cực còn chạy ăn từng
bữa,ai cũng đã đến cữa ải già,bệnh,tử,mỗi năm quân số mỗi hao hụt,số người cần
trợ giúp càng tăng.!Các Bác ở ngoài này cũng rứa,ai cũng đã về hưu,lợi tức ít ỏi,đa
số cuộc sống cần phải dựa thêm vào con cái,rồi thì bệnh ,vào bệnh viện cấp cứu,càng
ngày càng nhận được những tin tức cáo phó ,phân ưu chẳng lành! Trong hoàn cảnh
TRONG NGOÀI đều bết bát như ri,lực bất tòng tâm,nên nhiều lúc nhận được tin
Toán đụng,anh em bị thương,thất lạc hoặc bỏ xác trong rừng sâu cũng đành ngó
lơ,không có phương tiện để yễm trợ,triệt xuất khi Mỹ đã ngừng cấp hết ngân
sách..........!
Tuy nhiên
còn nước còn tát,càng khó khăn chúng ta san sẽ chút vật chất còn lại cho nhau lại
càng có giá trị.Không còn máy bay oanh kích,thì ta sẽ yễm trợ bằng pháo binh,hết
đạn pháo binh thì ta dùng súng cơ hữu cố gắng yễm trợ cho Toán đến viên đạn cuối
cùng;
Câu nói mà
không biết bạn mô sáng tác ,tui thấy quá hay và tự nhiên thấm vào tim vào gan
làm tui thuộc lòng.
Một ngày
Nha Kỷ Thuật là một đời Nha Kỷ Thuật....Nha Kỷ Thuật không bao giờ bỏ anh em
Vâng,đúng
như rứa.Chỉ cần một lần NHẢY nếu may mắn không trầy da tróc vẩy là hưởng đầy đủ
TẬN CÙNG những cảm giác LO SỢ ,HỒI HỘP khi còn trong lòng địch,và VUI SƯỚNG,KIÊU
HẢNH khi được an toàn leo lên máy bay trở về.Và chắc chắn cái cảm giác đó sẽ
mãi mãi theo ta cho đến khi nhắm mắt.Cho nên dù QUEN,LẠ chưa một lần gặp mặt,nhưng
khi nghe người nào đó đã phục vụ trong Nha Kỷ Thuật là tự nhiên trong lòng nảy
nở mối thâm tình.
Việc anh em
trong nước tổ chức một bữa cơm họp mặt thân mật cuối năm cũng không ngoài mối
thâm tình đó,cũng không ngoài việc ôn lại những kỷ niệm đã từng một thời sống
chết bên nhau,điểm danh từng danh tính bạn bè,từng cấp Chỉ Huy,tìm lại những cảm
xúc,tình chiến hữu thân thương mà vì cuộc sống mưu sinh đã gần như xa vắng.Dù
bây giờ anh em làm đủ ngành nghề để kiếm miếng cơm manh áo,dù ở thành thị hay một
góc rừng hẽo lánh,họ vẫn hãnh diện với đời,ta còn có những anh em,bạn bè đang sống
xa quê bên trời Tây vẫn nhớ đến ta.Ba chữ NHA KỶ THUẬT vẫn bám chặt trong ký ức.Chuyện
gì thì các Bác có thể nhắm mắt,nhưng một năm tạo điều kiện cho anh em được sum
họp là chuyện nên làm,cái TÌNH Nha Kỷ Thuật trong ngày họp mặt sẽ là nguồn AN ỦI
duy nhất ,là NGỌN LỬA SƯỞI ẤM trong lòng mỗi người lính đang vật lộn với cuộc sống
kém may mắn nhất.
Kính
Hoàng Như Bá






























.jpg)

.jpg)
.jpg)




