Sinh hoạt độc lập, chính thức thành lập năm 1982 tại Costa Mesa California Hoa Kỳ. Strategic Technical Directorate (STD) Commando Family Founded 1982 in Costa Mesa, California U.S.A. A Nonprofit Association for members only.
Danh Xưng của Hội Nha Kỹ Thuật California cũng là Nhóm Chiến Sĩ Vô Danh / QLVNCH - The Unknown Soldiers of The Republic of Vietnam.
Trường Sơn Ơi Cánh Dù Ma Đã Khuất,
Rừng Nhớ Người Lôi Hổ Nhớ Non Cao
James Bath’s Command and Control North
(CCN) Certificate of Achievement for his participation in a High
Altitude Low Opening (HALO) Combat Jump with Recon Team Waugh on June
22, 1971.
James D. Bath served two tours in Vietnam.
His first tour was in 1966 with Military Assistance Command Vietnam
Studies and Observations Group (MAC V SOG), Forward Operational Base #2
(FOB#2), Recon Company assigned to Spike Team Colorado. He returned for a
second tour in 1971 with MAC V SOG, Command and Control North (CCN) /
Task Force 1 Advisory Element (TF1AE), Recon Company, assigned as the
Recon Company First Sergeant. During the veteran’s tour, he participated
in the third High Altitude Low Opening (HALO) Combat Jump with Recon
Team Waugh.
Master Sergeant (E-8) Bath retired from the Army in 1976 after twenty years’ service with twenty-four months in Vietnam.
During the Vietnam War, forty-five US
Special Forces personnel performed Combat Jumps into enemy held
territory. Of the sixteen teams inserted, five were High Altitude Low
Opening (HALO) and eleven static line. The US Army never issued them
stars in their risers as they did not recognize small unit action. The
individuals did receive valor awards and Command and Control North (CCN)
veterans were presented locally printed Certificates of Achievement.
The ramp of the C-130 began to drop. The sound of wind and engines howling in the black Laotian night greeted the six men of S.O.G.’s Recon Team Florida as they moved to the edge. All of their recent training, over a month’s worth, brought them to this moment. Team leader, or One- Zero Staff Sergeant Cliff Newman, Sergeant First Class Sammy Hernandez, and Sergeant First Class Melvin Hill made up three of the six. The others were two Montagnards and a South Vietnamese Army officer. As they stood there, all saw the vast expanse of sky stained with dark gray clouds and knew they’d be jumping into rain. It didn’t matter. The time was now.
“Go!” came the command. With that, they stepped off and plunged into the darkness. The Americans more than the others realized they were making history. The first H.A.L.O. jump ever made in combat was under way.
H.A.L.O., or High Altitude Low Opening, was discovered in 1957 as a means to quickly insertSpecial Forcesteams into a combat zone as secretly as possible. The object was to exit above 10,000 feet, freefall to between 1000 and 2000 feet, deploy the parachute and steer to the landing zone. Many may think that all the years in Vietnam gave ample opportunity to try such a thing, yet only now, as the war was winding down, did the brass see a credible opportunity to attempt it.
The mission called for RT Florida to drop into Laos right on top of the enemy, link up in the jungle and tap into a communications wire used by the North Vietnamese Army. If successful, much valuable intelligence awaited. If not, and the team could remain undiscovered, it still would prove HALO’s viability. Either way, time was pressing because their first try had been scrubbed due to the enemy somehow getting hold of information telling of the location, date of drop, and even names of the team members. Confident now there were no such leaks, they at last had received the go ahead. And as the team plummeted through the night stung by hundred mile an hour raindrops, they focused only on the task at hand…To reach the ground safely and find each other in this dreadful weather.
Pulling their rip cords at 1500 feet, the speed of rain slowed and they glided silently among gusting currents until they reached what they assumed was the drop zone. Some managed to hit and roll on the ground, while others snagged in trees. Unbuckling their harnesses, they immediately activated homing devices and tried to locate each other, but were too far apart. Miles in some cases. They decided to carry on and form into four elements. Hernandez and Hill were by themselves and would act independently, Newman located a Montagnard and so did the South Vietnamese officer. As the rain kept pelting them, they started on their way through the jungle toward an area they would search for the telephone line. All were uninjured, but they came down nearly six miles from their intended drop zone.
A June 1971 SOG Team Prepares For A Combat HALO Jump
After sunrise, a forward air controller entered the area and made contact. The overcast sky was still pouring heavy rain and high winds swept through the jungle. Through it all, the men plodded on, determined to reach the wire, moving over and down steep hills and through thick vegetation. At one point, Hernandez heard voices and later engines belonging to bulldozers working on a dirt road. Gunshots suddenly rang out. This was the NVA‘s method of saying they located an intruder. He crouched, ready to fire his weapon. No one approached him. He saw some NVA heading away from his position. He soon realized they were hunting not for him, but for something to eat.
The rest of the team experienced similar encounters. They heard voices or saw enemy troops, but remained undiscovered. The real enemy so far was the weather. The thick blanket of clouds precluded any extraction by air in case of an emergency. The wet chilled the men’s bodies as they continued looking for their target, which seemed more and more nonexistent. Another three days passed. Nothing found. More patrols walked by within earshot, still unaware of RT Florida’s presence. The team needed more time.
The brass had other plans.
On the fourth day, the weather cleared and lots of shooting echoed near each element. The NVA were having target practice, but apart from that, the enemy was oblivious to the fact the team was nearby. Nevertheless, fearing they might be pressing their luck, SOGheadquarters decided that staying in the area would be too risky and ordered an immediate extraction.
They contacted the elements and directed them toward four landing zones, and soon HH –3 Jolly Green Giant helicopters from Thailand swooped in at treetop height and began lowering jungle penetrators, a heavy device designed to poke through thick canopies of trees and reach the ground. While each member was being pulled up, F-4 Phantoms and A-1 Skyraiders dove in around the teams dropping bombs and firing cannon to ward off any pursuit. Once all the men were aboard, the choppers applied full throttles and sped from the area.
Their journey took them to the Thai border base of Nakhon Phanom, which served as a U.S. Special Forces installation. The weary team debarked, stowed their gear and headed to be debriefed. In the questioning, no one understood why the line was never found. They had the intelligence nailed and were certain of results. Then it suddenly dawned on the planners. Someone somewhere had compromised them again. The most secretive unit in Southeast Asiahad a mole running aboutwith access at the highest levels. Until found, they knew every mission could be jeopardized. At this time though, finding him was beyond the abilities of the base and lay square at the feet of headquarters in Saigon.
For RT Florida, that was a different mission for a different kind of man. They had completed theirs. They left the briefing room, showered, had a beer and headed for a welcome sleep. They took consolation in knowing that even though they didn’t find the wire, they had roamed around amid thousands of enemy without the slightest hint of detection. H.A.L.O. worked, and they were the first to show it did. Their efforts paved the way for future jumps during the war and beyond, whenever someone needed a quiet way to insert into the enemies backyard.
If you enjoyed this article, please consider supporting our Veteran Editorial by becoming a SOFREP subscriber.
For the Special Forces Association Chapter I-XVIII and IN MEMORY OF MADISON
STROHLEIN
Please see the credits for the source of this document.
Modern Forces recreation of a SOG
Halo team during kit inspection. We have chosen to represent the only SOG
mission where all members were free from injury and completed teh mission
without detection by the enemy. The team consisted of Willard Moye, Capt. Jim
Storter (team leader), Newman Ruff and Michael Bentley. The pictures on this page show the team having got back
from their mission enjoying a well deserved beer.
This is also the reason why we
have chosen the UZI SMG over the more common CAR 15 as this is what that team
used. The team also used Chicom chest rigs to hold the 30rd UZI mags
alongside the more common stabo and canteen pouch LBE. We are also aware that
the parachute is the incorrect model as we are still sourcing a T-10/M1-C
parachute. Guy Butler - www.butlerimage.co.uk
Sergeant Daugherty left Sergeants Cooke and Wagy with the
bulk of the team and moved to the southeast with one yard. Sergeant
Brokhausen, with Karczewski and two Bru, moved to the east. They were
searching the ground and looking up in the trees. Brokhausen hadn’t gone a
hundred meters when he spotted Strohlein’s CAR-15 and M-203 lying in the dead
leaves at the base of a tree. There were signs that the chute had been pulled
from the tree. And you could see where AK-47 rounds had torn into the tree.
Expended 5.56 and 40mm casings were found at the base. The CAR-15 had a
bullet scar gouged into the stock. No blood trail was found.
Sergeant Wagy found the metascope, and then Brokhausen and Cooke found the
map and strobe light. The equipment wasn’t dropped, but had been placed in a
straight line. Daugherty said he heard people up on the ridge. They also
could smell heat tabs. The team moved up towards the ridge to within two
hundred meters of the top. They saw movement all along the top and figured
they were being set up for an ambush, and decided to head back to the LZ.
The weather closed in, and they figured if they had to RON, they needed
ground to fight from. The team moved into a thick clump of trees about one
hundred and fifty meters from the LZ. Once in the thick trees they found
trenches about six feet long and chest deep. The trenches had been lined with
some kind of luminescent so at night they could be found. There was a high-speed
trail that ran up to the ridgeline and it was well used. The team occupied
the trenches and put out claymores, then requested a specter gunship to be on
station for most of the night. Around 2100, hours the whistles and banging
started above the team towards the ridgeline. The team could see the NVA
coming down the ridge on line with flashlights every fifty meters. Amazingly
the NVA flowed around the trenches and down the finger into the valley. They
continued to search the area for the Bright Light team for most of the night.
At first light, the team was extracted by CH-53 out of NKP. To this date,
Sergeant Strohlein’s fate has never been determined. Guy Butler - www.butlerimage.co.uk
One last and little known HALO mission was planned by CCN. Sergeant First
Class Charles Wesley and three other US HALO members were sent to Camp Long
Thanh to conduct mission training. Accompanying Wesley were Sergeants Robert
Sinton, Chaffe and Reando. On June 26, 1971, the team started their mission
training. By July 3, 1971, the team had made thirteen jumps. Wesley was the
low man with the Norden Light. During the team’s training, the light system
proved to be very effective for assembly in the air and on the ground.
However, on their last jump, the team exited the C-130E two or three miles
off the drop zone. Looking down, Wesley saw a light. Thinking that the ground
party had turned on a light for the team, he steered his canopy towards it.
Not recognizing any terrain features that resembled their drop zone, Wesley
saw a cleared area and landed. The other team members landed close by. As
Wesley was trying to untie the quick release that secured his CAR-15 to the
main lift web of the parachute, he found that he had a square knot instead.
Then he heard Vietnamese voices approaching. Looking around, he spotted ten
or fifteen black clad figures all on line coming toward him. Thinking that
they
were Viet Cong, Wesley leveled his CAR-15, which was still attached to the
parachute harness. He then realized that he had not turned off the canopy
light prior to landing, and the black clad figures were walking straight
towards him and the other team members. Wesley quickly turned out the light
and the voices got even louder. Something was not right. If they were Viet
Cong, they would have already started firing at the team. Wesley blinked the
canopy light off and on a few times. Then he recognized them as being RFPF’s
(Regional Forces/ Popular Forces) by the red scarf tied to their
LBE. They were from a night ambush site and were curious of the light, which
had an eerie green glow to it. An M-151 showed up with Ben Dennis at the
wheel. “Don’t blame me,” Wesley said, “Melvin Hill was doing the spotting.”
After returning to Danang, the team continued to train and prepare for the
jump. Andre Smith, who had recovered from his jump injuries, approached
Wesley and asked him if he could be in charge of this HALO mission. Wesley
said no. A VR was flown from an OV-10 and Wesley took photographs of the
intended drop zone. A few days later, intelligence reports indicated that
there were thousands of North Vietnamese in the target area. SOG, not wanting
to take another chance in that area, cancelled the mission.
CCN had its fill of HALO operations. Others in SOG, however, wanted to make
their mark. The next jump came when intelligence sources identified a
suspected North Vietnamese headquarters and prison camp near the
communist-held Cambodian town of Kratie. Colonel Roger Pezzelle, who had
taken over in July as the Op 35 commander, wanted to launch a reconnaissance
mission but was hampered by a shortage of suitable long-range helicopters and
political restrictions against American troops entering Cambodia. To
circumvent these restrictions, a HALO jump was proposed using one Vietnamese
and three Montagnards. Plans called for the team to land in a small clearing
north of the
target, then infiltrate south.
In this detail shot you can see the T-10 reserve chute (missing the metal
handle at the moment) as well as the UZI SMG, which was supplied with a
detachable silencer. Guy Butler - www.butlerimage.co.uk
After midnight on 9 October 1971, the four indigenous commandos boarded a
C-130E. As during the previous HALO jumps, the crew mimicked the flight path
and schedule of a routine supply shuttle to Thailand. With Pezzelle aboard as
an observer, the team jumped from 10,000 feet.
Maintaining a tight assembly, the parachutists steered towards their drop
zone. Seconds before landing, however, a man entered the edge of the
clearing. Startled by the nocturnal encounter, he began to shout as the
jumpers touched ground. Enemy soldiers in the nearby bush were alerted and
immediately began to converge on the site. Worse, as the team darted into the
bush, one of the Montagnards ran headlong into a pointed branch and poked out
an eye. Though separated into three groups and on the run for a day, all four
commandos were successfully extracted shortly after dusk.
Not to be outdone, SOG’s Command and Control Central (CCC) in Kontum was
preparing a HALO insertion of its own. Far more ambitious than any of the
previous missions, CCC planned a jump of ten men, five Americans and five
Vietnamese. Forming the core was RT WASHINGTON, a mixed Montagnard team
re-formed after being annihilated in December 1970. From RT WASHINGTON came
One-Zero, Staff Sergeant Robert McNier, and One-One, Howard Sugar, plus three
Sedang Montagnards, one Bnar and one Jarai. Joining them were three more
Americans from CCC recon company: Richard Gross, Charles Behler, and Mark
Gentry.
Taken to Long Thanh for two weeks of training, the augmented team began
parachuting from helicopters and fixed-wing aircraft. Two dozen practice
jumps later, they were able to exit a C-130E at 25,000 feet with 110 pounds
of equipment and land within 50 meters of each other.
With the team mission-ready by early October, CCC had to generate a target.
Given the hazards CCN had encountered jumping into jungle canopy, Kontum
dictated that its dropzone would be flat and open. Looking at the map for
enemy-infested areas that fit that description, planners decided on the Ia
Drang valley. The mission itself, apart from further testing the HALO
concept, was a general area reconnaissance.
After two weather aborts, the team boarded a C-130E at Long Thanh during the
pre-dawn hours of 11 October 1971. As the aircraft lowered its tailramp at
13,500 feet, the ten men continued to breathe off oxygen consoles until one
minute before droptime. At the command from Ben Dennis, they walked to the
end of the ramp and stepped into space. Unlike the previous teams, all
members wore a Norden Light to aid in midair assembly. But Murphy’s Law still
intervened: as Mark Gentry left the plane his rucksack ripped loose, causing
him to spin away from the rest of the team.
By the time the ten jumpers touched ground, they were divided into three
groups. The largest, consisting of McNier, Behler and three Montagnards,
assembled in an open area. Sugar, Gross, and two Montagnards gathered in a
second field.
Alone, Gentry managed to land in a tree. His survival radio was
pre-programmed to the frequency of radios carried by Behler and Gross, but
neither appeared to be working. He had better luck raising an orbiting Covey,
but the plane was not carrying a night-vision device and could not identify
Gentry’s position. Worse, Gentry could hear Vietnamese voices from the jungle
around his position. Hiding in the bush until morning, he managed to again
contact the Covey.
“The Covey finally got a fix on me and told me to move northeast to link up
with Behler and McNier,” said Gentry. “I came across their chutes and gear
along the way. Continuing northeast, I arrived at a river and could hear
voices. I thought it might be some of the Montagnards from our team, but it
turned out to be local communist troops. They saw me and started yelling.”
Front view of our recreation of a SOG Halo team member prior to jumping,
note the Tropical Rucksack worn beneath the T-10 Reserve Shoot. We would be
interested to know exactly how this was attached the jumper if you have
any information please contact us on paul@howsplendid.com
As Gentry took to the jungle, the enemy followed close
behind. Heading up a streambed, he threw two mini-grenades, slowing some of
them. Seeking refuge off the side of the stream, he traded shots while trying
to raise Covey on his radio. When he finally answered, Gentry called for
tactical airstrikes, only to be told that the coordinates were too close to
Sugar and Gross.
Gentry again took to the bush in an attempt to put space between himself and
his teammates. Coming upon an open meadow, he dashed to the sanctuary of a
bomb crater and relayed an emergency extraction request. Four enemy soldiers
approached but unable to cross the exposed terrain, settled on taking
potshots from afar. Gentry fired off the last of his ammunition before being picked
up at 1000 hours. The same chopper also retrieved Sugar, Gross, and two
Montagnards; the rest of the team was recovered that afternoon.
The CCC operation was thus brought to a close and with it, SOG’s flirtation
with HALO operations, concluding that “as an alternative method of insertion,
parachute insertions have created a new threat that enemy (lines of
communication) security forces must be prepared to counter.” SOG headquarters
instead shifted emphasis toward static line jumps from low altitudes. Further
airborne insertions all but ceased, however, when SOG was deactivated on 31
March 1972, as part of Washington’s plans for disengagement from Indochina.
Left with a fraction of the logistical support once available to the
Americans, South Vietnam’s Liaison Service had little means to carry on the
more exotic infiltration
techniques developed by its U.S. Special Forces counterparts.
In closing, William “Billy” Waugh put it this way:
“We (at SOG) were not the best HALO men assembled, as formation flying was
not our specialty. Since it was not, we devised a plan that each man, being
separated in the jungle (a given), was a single Recon Man, and should kick
ass and take names by blowing Charlie away with TAC AIR (on his own home
ground). Recon Company CCN did put HALO into fact, as a silent way to arrive
at work.”
STANDARD WEAPONS & EQUIPMENT LIST
The following is a list of weapons and equipment carried by the HALO jumpers.
Jumpers were not
limited to only this equipment.
- Reserves were the standard T-10's in service at the time. Bunny helmets,
and the HALO
altimeter and wire reserve mount were used. Timers were KAP-III’s.
- No special coveralls were used. Uniforms were the standard jungle fatigues
and boots, which
were spray painted black.
- Weapons were the CAR-15/M-203 (carried by Strohlein, Waugh, & Bath),
and .22 high standard
silenced pistols.
- LBE was the STABO harness, pistol belt configuration with four or five
canteen pouches for
magazines and grenades. SOG knife, rope, first aid and pill kit were also
attached.
- Rucksacks contained water and LRRP’s that had been broken down. (That which
one did not
want…or wouldn’t eat…was taken out.) Also in the rucksack were an M-14,
claymore mines,
poncho and poncho liner. In one of the pouches was the Penn EE camera,
binoculars and a
spare battery for the radio.
- Miscellaneous items carried included: Pen flares, to include jungle
penetrator flares; VS-17
panel cut to a small rectangle just large enough to be seen by a Covey or Helicopter;
IR
strobes; & metascope.
- Individual communication consisted of the URC-10 and URC-68 survival
radios. These are line-
of-site radios and worked well when communicating with aircraft.
Some teams may have carried the PRC-25 radio.
CREDITS
Credit must be given to Kenneth Conboy, the originator of this article.
In early 2000, Jim Bath sent Charles Wesley a copy of Conboy’s document.
After reading it, Wesley
realized that a lot of the history of HALO Operations was missing, including
the actions of jumpers
during training as well as details of the actual jumps. To Conboy’s document,
Wesley began adding
information he could remember from that period. Then, he requested the
jumpers themselves to tell
their stories and make corrections to what was already written. It is
important that the History of HALO
Operations in Vietnam be correct.
All but a few of the HALO jumpers provided stories and information. So,
thanks must also be given to
the following men:
Billy Waugh - Robert Castillo - Cliff Newman - Jim Bath
Larry Manes - John Trantanella - Melvin Hill - Jesse Campbell
Others that provided information and details were:
The Bright Light teams 10 and 11 (RT HABU), Lemuel McGlothren and Nick
Brokhausen.
Les Chapman, the Covey rider that located Madison Strohlein, and inserted the
Bright Light
team provided information.
Ben Dennis, one of the static jumpmasters - he was on TDY from the 1st SFG on
Okinawa to
help train the jumpers at Long Thanh.
Robert Sinton for verifying that our team, Wesley, Chaffe and Reando missed
the drop zone
and landed in an RFPF ambush on an early morning training jump.
Instructors at Long Thanh at various times:
George Zacker (NCOIC) Larry Manes
Frank Norbury Cliff Newman
Ben Dennis Joe Markham
Harry Denny Melvin Hill
Billy Waugh Tiak Bya Ya
And a few Vietnamese
Location:
Secret Squirel Airsoft Club in chandlers Ford Hampshire
Chuyến
giải cứu tù binh đầu tiên (Bright Light) do SOG thực hiện trong năm
1966, sau khi hai tiểu đoàn Việt Cộng tiêu diệt cả trung đội do
Huckleberry và Charlie Vessels chỉ huy. Sau nhiều phi vụ tập kích không
thành công, chỉ huy trưởng SOG là Đại tá Jack Singlaub nhận thấy rằng có
dấu hiệu cho thấy tù binh Mỹ đã được di chuyển đến nơi khác, chừng vài
giờ trước khi các biệt kích tấn công. Những sĩ quan tham mưu của SOG
đặt ra nhiều câu hỏi cần lời giải đáp. Thiếu tá Ed Rybat, chỉ huy trưởng
Sở chỉ huy tiền phương 1 (FOB 1) cũng băn khoăn: “Hình như đối phương biết mình trên đường đến mục tiêu”.
Bước
sang năm 1969, tình hình trở nên nghiêm trọng. Đại tá Steve Cavanaugh
lên thay Jack Singlaub làm chỉ huy trường SOG, luôn quan tâm đến vấn đề
an ninh nội bộ. Ông ta đến thăm các căn cứ hành quân tiền phương, hỏi
thăm các toán trưởng biệt kích và đem theo toán an ninh lục quân Mỹ là
Đại đội 101 kiểm thính để theo dõi tất cả các cuộc điện đàm trong các
đơn vị SOG. Trong khi đó, các toán biệt kích xâm nhập đều biết rằng, đối
phương cũng dò tần số liên lạc của họ để “thịt” các toán biệt
kích xâm nhập. SOG phải tìm giải pháp xâm nhập khác để bảo vệ các toán
biệt kích. Xâm nhập ban đêm, không sợ đối phương phát giác, nhưng các
phi cơ trực thăng không được an toàn khi xuống bãi đáp trong màn đêm.
Chỉ còn cách là nhảy dù xuống mục tiêu, xâm nhập vào lúc ban đêm. Khi
trưởng toán biệt kích Auger là Frank Oppel yêu cầu được phép nhảy dù
xuống khu vực Lưỡi Câu trên đất Campuchia trong tháng 12/1969, Bộ chỉ
huy SOG chấp thuận ngay. Chỉ có một trở ngại nhỏ, khi Oppel báo tin vui
cho các thành viên, anh toán phó “lạnh chân” không chịu đi, phải tìm người khác thay thế, đó là Bob Graham mà sau này rất nổi tiếng ở Sở chỉ huy tiền phương Nam (CCS).
Toán
Auger gồm hai biệt kích quân Mỹ là Oppel, Graham cùng với ba biệt kích
quân Nùng, bắt đầu tập nhảy dù từ trực thăng xuống, do phi công Green
Hornet lái. Sau một tuần lễ thực tập nhảy dù đêm, đúng bốn giờ sáng ngày
23/12/1969, toán biệt kích Auger nhảy dù xuống, xâm nhập khu vực Lưỡi
Câu trên lãnh thổ Campuchia. Họ xuống tới đất, nhanh chóng tập hợp. Tuy
nhiên, có một biệt kích nùng bị trật chân, nên sáng hôm sau trực thăng
phải vào bốc toán biệt kích đem về.
SOG lập thêm toán HALO thứ ba gồm: Trung sĩ
nhất Billy Waugh làm toán trưởng, cùng các thành viên là Trung sĩ James
J.D. Bath, Trung sĩ Jesse Campbell và Madison Strohlein. Trong số các
thành viên của toán, người có nhiều kinh nghiệm nhất là Bath, từng làm
toán phó cho Sisler, người đã được thưởng Huy chương Danh dự, và đây là
phi vụ thứ hai của anh ta tại Việt Nam. Cũng như hai toán HALO trước, họ
được huấn luyện tại căn cứ quân sự Mỹ ở Okinawa (Nhật Bản) và trại Long
Thành (Biên Hòa).
Toán
HALO thứ ba có nhiệm vụ xâm nhập khu vực cách Đà Nẵng 60 dặm về hướng
tây nam (trên đất Lào). Đó là vị trí mà hai toán biệt kích của Sở chỉ
huy Bắc (CCN) trước đây đã từng xâm nhập. Nhưng một toán chỉ mới đáp đất
khoảng 45 phút, đã phải rút quân. Toán thứ hai chạm trán với đối phương
ngay tại khu vực bãi đáp, phải hủy bỏ chuyến xâm nhập. Lần này không
ảnh cho thấy binh trạm của Quân Bắc Việt có nhiều bếp và đối phương quân
trồng trọt nhiều hoa màu.
Sau hai lần hoãn lại vì lý do thời
tiết xấu, ngày 22/6/1971, toán HALO quyết định xâm nhập cho kỳ được binh
trạm này của Quân Bắc Việt. Khi trực thăng chở toán HALO đến vị trí mục
tiêu, Bath nhảy trước, bật đèn xanh nhỏ để các biệt kích khác theo sau.
Vào thời điểm đó, trời đang đổ mưa, những biệt kích quân bị lạc mỗi
người một nơi. Waugh trông thấy đoàn xe quân sự của đối phương mở đèn
gầm di chuyển, cách vị trí của toán khoảng 5 dặm về hướng bắc. Bath
không nhìn thấy mặt đất, nên rơi trúng một cành cây lớn, khiến anh ta bị
thương ở lưng và chân, vừa chảy máu miệng, nằm bất tỉnh. Strohlein
cũng rơi vào cây, bị gẫy tay phải, treo lủng lẳng trên cây, không xuống
đất được. Riêng Bath di chuyển không được, đành chuẩn bị vị trí phòng
thủ, đặt mìn claymore, lấy các băng đạn ra để sẵn. Trên tần số cấp cứu,
qua các cuộc đối thoại giữa Covey (FAC-Máy bay trinh sát bao vùng), anh
ta biết được, Campbell đang bị đối phương săn đuổi. Toán biệt kích cấp
cứu Bright Light định xuống bốc Bath trước, nhưng anh ta trả lời hãy lo
cho Strohlein trước vì anh ta bị thương nặng hơn.
Do bị vướng ở
trên cây, rừng quá rậm rạp, trời lại nhiều mây nên trực thăng khó xác
định chính xác vị trí của Strohlein. Hết cách, Strohlein đành thả trái
khói màu để đánh dấu vị trí, nhưng trực thăng cũng không thấy tín hiệu.
Ngược lại, Quân Bắc Việt ở dưới đất trông thấy trái khói màu, phát hiện
được vị trí của toán biệt kích, nên đến bao vây. Strohlein báo cho trực
thăng biết rằng đã trông thấy đối phương.
Trời mỗi lúc một nhiều
mây. Phải khó khăn lắm trực thăng mới bốc được Campbell và Waugh đem về.
Đến chiều, sau khi lấy thêm xăng, trực thăng chở toán Bright Light quay
trở lại cứu Bath. Hai biệt kích quân Mũ Nồi Xanh phải nhảy xuống buộc
Bath vào cáng cho trực thăng kéo lên, trong khi đó tại dãy núi nơi
Strohlein bị kẹt mây vẫn bao phủ.
Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy trong quân y viện ở Đà Nẵng, người đầu tiên Bath nhận ra là Billy Waugh. Anh ta hỏi Bath: “Strohlein nằm ở đâu?”. Trưởng toán biệt kích HALO trả lời: “Tôi không đem Strohlein về được, tụi nó...”.
Ngày
hôm sau, SOG đưa một trung đội tiếp ứng Hatchet Force đi tìm Strohlein,
chỉ thấy cành cây nơi anh ta bị vướng đã bị đạn AK bắn gẫy. Tấm bản đồ
của Strohlein rơi trên mặt đất. Tuy nhiên, cho đến nay vẫn chưa có tin
tức gì về Strohlein.
Tình hình ngày càng trở nên nguy hiểm hơn
cho các toán biệt kích của SOG. Tổn thất ngày một cao. Cả ba lần đổ quân
cấp trung đội Hatchet Force đều thua thảm ngay tại bãi đáp. Trong cuộc
hành quân Crimson Tide, cả trung đội ứng cứu đều bị tiêu diệt. Năm 1967,
mục tiêu Oscar Eight tấn công là binh trạm xây dựng và tuyến
đường mòn Hồ Chí Minh ở Tây Trường Sơn. Kết quả Charles Wilklow bị bắt
sống. Năm 1969, SOG tấn công vào căn cứ Trung ương cục miền Nam (R), thì
Jerry “Mad dog” Shriver bị mất tích. Toán
HALO thứ tư do Đại úy Jim Storter làm trưởng toán, cùng các thành viên
là Trung sĩ nhất Newman Ruff, Trung sĩ Miller Moye và Trung sĩ Jim
Bentley, được giao nhiệm vụ xâm nhập khu vực thung lũng Plei Trap, ở tây
bắc Pleiku. Toán này không gặp trở ngại khi đáp đất. Họ tiến hành lục
soát mục tiêu bốn ngày, rồi rút quân.
Lần cuối cùng xâm nhập bằng
dù HALO, do toán biệt kích trên Kontum (CCC) thực hiện. Toán trưởng là
Trung sĩ nhất Dick Gross, cùng các thành viên là Trung sĩ nhất Mark
Gentry, Bob Mc Nair, Trung sĩ Howard Sugar và Thượng sĩ Charles Behler.
Toán này thám thính khu vực thung lũng Ia Drang, cách Pleiku 25 dặm về
hướng tây nam trên lãnh thổ Campuchia. Theo tài liệu “SOS”, by John L. Plaster, Simon & Schuster, 1997.
Lần
cuối cùng thực tập, toán biệt kích nhảy dù đêm xuống chiến khu D, lục
soát hai ngày, sau đó trở về căn cứ, sẵn sàng lên đường. Toán Florida có
nhiệm vụ gắn máy nghe trộm điện thoại của Quân đội Bắc Việt ở Lào, trên
con đường đối phương mới xây dựng, nằm về phía tây căn cứ Chu Lai. Mục
tiêu này gần mục tiêu mà toán Iowa xâm nhập lần đầu tiên qua đất Lào năm
1965, trong cuộc hành quân Shining Brass. SOG phỏng đoán Quân Bắc Việt
có khoảng một sư đoàn chính quy, với 10.000 quân, đóng trong khu vực
hoạt động của toán Florida. Đơn vị Mỹ gần nhất cách họ 50 dặm, đó là căn
cứ hỏa lực do Sư đoàn 101 Dù của Mỹ đóng quân.
Khoảng
quá nửa đêm ngày 28/11/1970, toán biệt kích Florida tập hợp trong căn
cứ Long Thành, rồi lên chiếc Balckbird, bay trên cao độ 18.000 bộ, như
vậy toán HALO sẽ phải để rơi tự do 70 giây và sẽ mở dù lúc cách mặt đất
1.500 bộ (457,5m). Khi đèn báo hiệu bật lên, toán Florida từng cặp 2
người một nắm tay nhau nhảy ra. Đại tá Pinkerton nhận xét: “Họ phải
có nhiều can đảm mới dám làm chuyện này, nhảy ra trong màn đêm xuống một
cánh rừng mà không biết có chuyện gì đang chờ họ ở dưới”.
Toán
biệt kích bị phân tán thành từng cặp gồm: Sĩ quan Lôi Hổ Việt Nam và
một biệt kích Thượng; toán trưởng Newman cùng với một người Thượng;
Sammy Hernandez và Mel Hill. Mỗi cặp đáp xuống một nơi. May mắn không ai
bị thương. Đến sáng, máy bay quan sát Covey lên bao vùng cho toán biệt
kích ở dưới biết, đêm qua họ đã bị thả sai vị trí, cách mục tiêu 6 dặm.
Nơi họ xuống không được đánh dấu trên bản đồ hành quân mà toán biệt kích
đem theo. Tuy thế, toán biệt kích Florida vẫn tiếp tục làm nhiệm vụ.
Toán
Florida chia thành bốn cặp, hoạt động độc lập. Họ phải thận trọng hơn,
trường hợp một cặp bị lộ, nếu yêu cầu rút quân, có thể gây nguy hiểm cho
những cặp còn lại. Hernandez tìm một chỗ đặt máy nghe trộm, anh ta lần
mò về nơi phát ra tiếng người nói chuyện, tiếng xe ủi đất. Bỗng dưng có
tiếng súng nổ phía bên trái, rồi bên phải. Đối phương bắn pháo hiệu? Họ
đã tìm ra dấu vết của toán? Nhưng không. Mấy binh sĩ Bắc Việt đang đi
săn thú rừng để có thêm thực phẩm tươi. Nếu họ tìm ra dấu chân của
Hernandez, thì kể như “rồi đời”.
Đến
ngày thứ ba, Hernandez trông thấy một toán lính Bắc Việt mang súng AK,
vừa đi vừa nói chuyện. Như vậy chứng tỏ đối phương không biết có toán
biệt kích HALO xâm nhập. Đến ngày thứ tư, tất cá các cặp biệt kích bất
đắc dĩ đều trông thấy đối phương. Sang ngày thứ năm, Hernandez vẫn chưa
tìm thấy đường dây điện thoại của đối phương để đặt máy nghe trộm. Bộ
chỉ huy SOG quyết định đưa toán biệt kích về. Chiếc trực thăng Jolly
Green CH53 từ Thái Lan sang bốc toán Florida tại bốn bãi đáp, riêng anh
chàng Hernandez, trực thăng phải thả dụng cụ xuyên rừng (giống như đầu
mũi tên) xuống câu lên, vì rừng quá rậm rạp.
Tháng 4/1971, nhà
báo Jack Anderson đã viết một bài về đơn vị SOG, đăng trên tờ Washington
Post. Để giữ bí mật, các chuyến xâm nhập Lào trong cuộc hành quân
Prairie Fire được đổi tên là Phù Dung. Đầu năm 1971, SOG thành lập thêm
toán HALO thứ hai, toán này do Đại úy Larry Manes làm trưởng toán và đã
thực hiện hai chuyến xâm nhập trong lãnh thổ Việt Nam. Thăng tiến từ
hàng ngũ hạ sĩ quan lên đến chức đại đội trưởng thám báo của Sở chỉ huy
bắc (CCN), Larry Manes chọn ba thành viên của toán là Noel Gast, Trung
sĩ Robert Castillo và John Spider Trantanella. Toán thám báo này 100% là
biệt kích Mỹ.
Ngày 7/5/1971, toán HLO nhảy dù cánh dơi xuống khu
vực nằm giữa thung lũng A Shau và Khe Sanh. Quân đội Bắc Việt đang làm
thêm đường mới, nối đường 921 từ Lào (tây Trường Sơn) với đông Trường
Sơn ở Nam Việt Nam. Toán biệt kích HALO trong lúc đáp xuống thì bất ngờ
một quả mìn muỗi trong ba lô của Gast do áp suất thay đổi nên phát nổ,
khiến anh ta bị thương nặng ở lưng khi đáp đất. Trantanella cũng bị
thương gãy chân. Sáng hôm sau trực thăng phải đến để đưa hai thương binh
về. Năm hôm sau, hai người còn lại phải rút nốt.
Gio Linh, 2/4/1967
SOG lập thêm toán HALO thứ ba gồm: Trung sĩ nhất Billy Waugh làm toán
trưởng, cùng các thành viên là Trung sĩ James J.D. Bath, Trung sĩ Jesse
Campbell và Madison Strohlein. Trong số các thành viên của toán, người
có nhiều kinh nghiệm nhất là Bath, từng làm toán phó cho Sisler, người
đã được thưởng Huy chương Danh dự, và đây là phi vụ thứ hai của anh ta
tại Việt Nam. Cũng như hai toán HALO trước, họ được huấn luyện tại căn
cứ quân sự Mỹ ở Okinawa (Nhật Bản) và trại Long Thành (Biên Hòa).
Toán
HALO thứ ba có nhiệm vụ xâm nhập khu vực cách Đà Nẵng 60 dặm về hướng
tây nam (trên đất Lào). Đó là vị trí mà hai toán biệt kích của Sở chỉ
huy Bắc (CCN) trước đây đã từng xâm nhập. Nhưng một toán chỉ mới đáp đất
khoảng 45 phút, đã phải rút quân. Toán thứ hai chạm trán với đối phương
ngay tại khu vực bãi đáp, phải hủy bỏ chuyến xâm nhập. Lần này không
ảnh cho thấy binh trạm của Quân Bắc Việt có nhiều bếp và đối phương quân
trồng trọt nhiều hoa màu.
Sau hai lần hoãn lại vì lý do thời
tiết xấu, ngày 22/6/1971, toán HALO quyết định xâm nhập cho kỳ được binh
trạm này của Quân Bắc Việt. Khi trực thăng chở toán HALO đến vị trí mục
tiêu, Bath nhảy trước, bật đèn xanh nhỏ để các biệt kích khác theo sau.
Vào thời điểm đó, trời đang đổ mưa, những biệt kích quân bị lạc mỗi
người một nơi. Waugh trông thấy đoàn xe quân sự của đối phương mở đèn
gầm di chuyển, cách vị trí của toán khoảng 5 dặm về hướng bắc. Bath
không nhìn thấy mặt đất, nên rơi trúng một cành cây lớn, khiến anh ta bị
thương ở lưng và chân, vừa chảy máu miệng, nằm bất tỉnh. Strohlein
cũng rơi vào cây, bị gẫy tay phải, treo lủng lẳng trên cây, không xuống
đất được. Riêng Bath di chuyển không được, đành chuẩn bị vị trí phòng
thủ, đặt mìn claymore, lấy các băng đạn ra để sẵn. Trên tần số cấp cứu,
qua các cuộc đối thoại giữa Covey (FAC-Máy bay trinh sát bao vùng), anh
ta biết được, Campbell đang bị đối phương săn đuổi. Toán biệt kích cấp
cứu Bright Light định xuống bốc Bath trước, nhưng anh ta trả lời hãy lo
cho Strohlein trước vì anh ta bị thương nặng hơn. Do bị vướng ở
trên cây, rừng quá rậm rạp, trời lại nhiều mây nên trực thăng khó xác
định chính xác vị trí của Strohlein. Hết cách, Strohlein đành thả trái
khói màu để đánh dấu vị trí, nhưng trực thăng cũng không thấy tín hiệu.
Ngược lại, Quân Bắc Việt ở dưới đất trông thấy trái khói màu, phát hiện
được vị trí của toán biệt kích, nên đến bao vây. Strohlein báo cho trực
thăng biết rằng đã trông thấy đối phương. Trời mỗi lúc một nhiều
mây. Phải khó khăn lắm trực thăng mới bốc được Campbell và Waugh đem về.
Đến chiều, sau khi lấy thêm xăng, trực thăng chở toán Bright Light quay
trở lại cứu Bath. Hai biệt kích quân Mũ Nồi Xanh phải nhảy xuống buộc
Bath vào cáng cho trực thăng kéo lên, trong khi đó tại dãy núi nơi
Strohlein bị kẹt mây vẫn bao phủ. Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy trong quân y viện ở Đà Nẵng, người đầu tiên Bath nhận ra là Billy Waugh. Anh ta hỏi Bath: “Strohlein nằm ở đâu?”. Trưởng toán biệt kích HALO trả lời: “Tôi không đem Strohlein về được, tụi nó...”.
Ngày
hôm sau, SOG đưa một trung đội tiếp ứng Hatchet Force đi tìm Strohlein,
chỉ thấy cành cây nơi anh ta bị vướng đã bị đạn AK bắn gẫy. Tấm bản đồ
của Strohlein rơi trên mặt đất. Tuy nhiên, cho đến nay vẫn chưa có tin
tức gì về Strohlein.
Tình hình ngày càng trở nên nguy hiểm hơn
cho các toán biệt kích của SOG. Tổn thất ngày một cao. Cả ba lần đổ quân
cấp trung đội Hatchet Force đều thua thảm ngay tại bãi đáp. Trong cuộc
hành quân Crimson Tide, cả trung đội ứng cứu đều bị tiêu diệt. Năm 1967,
mục tiêu Oscar Eight tấn công là binh trạm xây dựng và quản lý tuyến
đường mòn Hồ Chí Minh ở Tây Trường Sơn. Kết quả Charles Wilklow bị bắt
sống. Năm 1969, SOG tập kích vào căn cứ Trung ương cục miền Nam (R), thì
Jerry “Mad dog” Shriver bị mất tích.
Toán
HALO thứ tư do Đại úy Jim Storter làm trưởng toán, cùng các thành viên
là Trung sĩ nhất Newman Ruff, Trung sĩ Miller Moye và Trung sĩ Jim
Bentley, được giao nhiệm vụ xâm nhập khu vực thung lũng Plei Trap, ở tây
bắc Pleiku. Toán này không gặp trở ngại khi đáp đất. Họ tiến hành lục
soát mục tiêu bốn ngày, rồi rút quân.
Lần cuối cùng xâm nhập bằng
dù HALO, do toán biệt kích trên Kontum (CCC) thực hiện. Toán trưởng là
Trung sĩ nhất Dick Gross, cùng các thành viên là Trung sĩ nhất Mark
Gentry, Bob Mc Nair, Trung sĩ Howard Sugar và Thượng sĩ Charles Behler.
Toán này thám thính khu vực thung lũng Ia Drang, cách Pleiku 25 dặm về
hướng tây nam trên lãnh thổ Campuchia.
Theo tài liệu “SOS”, by John L. Plaster, Simon & Schuster, 1997.
Bước qua năm 1970, những cuộc xâm nhập của SOG (đơn vị chuyên về hành quân Biệt-kích) bằng trực thăng gặp nhiều khó khăn, hay phải nói… xưa như trái đất! Yếu tố bất ngờ, nhanh chóng thực hiện xâm nhập bằng trực thăng không còn được kết quả như trước, khi mà địch quân đã có những biện pháp chống lại. Đơn vị chống Biệt-kích của Bắc-việt càng ngày càng tỏ ra hoạt động hữu hiệu, nguy hiểm và thành công. Ý tưởng xâm nhập ban đêm đang được nói đến nhưng các trực thăng không được an toàn khi đáp. Chỉ còn cách nhẩy dù xuống mục tiêu. Nhưng nó đòi hỏi phải có những nhân lực hảo hạng.
Chỉ huy trưởng mới của SOG lúc này là Đại-tá John Sadler. Ông ta là người rất am hiểu về kỹ thuật nhầy dù và Skydiving (dù cánh dơi lướt gió) Thuật ngữ quân sự gọi là HALO (High Altitude Low Opening) Nhẩy dù ở độ cao 10.000 bộ (3.050 mét) Đề rơi tự do, khi còn cách mặt đất khoảng 1.000 hay 2.000 bộ (305- 610 mét) rồi mở dù lái đến mục tiêu. Quân đội Việt nam Cộng hòa chỉ có một số ít, thường là Huấn luyện viên Nhảy dù biết cách nhẩy loại này mà người ta gọi là Nhảy-dù điều khiển.
Giữa năm 1970 Đại-tá Sadler ra lệnh thành lập Toán HALO đầu tiên tại CCN. Toán Virginia (Toán Mỹ, người Thượng) được chọn gồm có ba Biệt kích người Mỹ, hai người Thượng và một sĩ quan Lôi-hổ Nha kỹ thuật…Toán lấy tên là Florida…được đưa sang Liên đoàn Biệt kích số 1 của Quân đội Mỹ đóng tại Okinawa (Nhật bản) để bí mật huấn luyện. Chương trình huấn luyện Toán HALO bắt đầu lên khung. Tại trại CCN, song song với phần đông là các Toán Mỹ…có tám Toán Việt-nam tại trại do những cán bộ Nha-kỹ-thuật chỉ huy và phối hợp trong chương trình OP 35 của SOG (hành quân Biệt-kích đặc trách đường mòn Hồ chí minh) Được lệnh tuyển chọn và thành lập Toán Dù điều khiển (HALO) đầu tiên thụ huấn tại Trung tâm huấn luyện Biệt-kích Long-thành gồm có một Sĩ quan Lôi-hổ và năm Biệt-kích quân (SCU) Special Commando Unit được người Mỹ chuyển giao cho Nha-kỹ-thuật chỉ huy. Rất tiếc trong khóa học người Sĩ quan thiệt mạng vì dù không bung. Chương trình bị trở ngại vì thiếu người chỉ huy dù rằng năm Biệt kích quân cũng đã xong khóa học.
Chiến cuộc có những bất lợi do sự rút quân của quân đội Mỹ. Quân đội Việt-nam-cộng-hòa không đủ sức trám vào những khoảng trống chiến thuật được người Mỹ chuyển giao. Trong khi quân Bắc-việt ồ ạt xâm nhập và phát triển hệ thống đường tiếp tế, xây dựng thêm các căn cứ chiến lược dọc theo biên giới Việt, Lào…trước sự bỏ ngỏ của Không-quân Mỹ. Lúc này…SOG phải chiến đấu trong đơn độc. Mọi trợ cấp bị cắt dần dần…ngoài những gì hiện đang có. Đứng trước những khó khăn hiện tại thêm vào quân đối phương biết cách đề phòng và bố trí lực lượng đối phó đã đem lại cho SOG những trở ngại lớn lao kèm theo tốn thất đáng kể về nhân mạng. Đầu năm 1971. Trại được đổi tên mới … Lực lượng đặc nhiêm 1 (TASK FORCE 1) thay cho tên cũ …Sở chỉ huy Bắc (CCN) Cùng với lệnh các Toán thám sát Mỹ không được phép xâm nhập qua Lào, Căm-bốt. Chỉ được hoạt động trong nội địa Việt-nam. Đúng ý của chương trình ” Việt-nam hóa chiến tranh” tiết kiệm xương máu lính Mỹ! Để duy trì hoạt động ngoại biên, SOG đã xử dụng các Toán Lôi-hổ Nha-kỹ-thuật vào những mục tiêu tại Lào, Căm-bốt. Đó cũng chính là sự hãnh diện cho đơn vị Biệt-kích trên chiến trường theo đúng nghĩa.
Chiếc C47 của hãng vận chuyển Air America từ Đà-nẵng đưa chúng tôi lên Kontum. Vừa xuống phi trường tôi mừng rỡ vì người đón chúng tôi lại là Đại-úy Đại đội trưởng (A Company - Hatchet Force) trước kia ở CCN mà tôi, lúc ấy là Thông dịch cho ông. Tây nguyên mùa này nắng nóng cuối Hè. Xe Jeep chở chúng tôi vừa ra khỏi tỉnh lỵ. Những đám mây đen lốm đốm dần trôi, chẳng tạo được cơn mưa trong cái nóng hầm hập của thời tiết gần trưa. Ba chúng tôi nằm trong số người đã huấn luyện Nhẩy-dù điều khiển (HALO) được lệnh lên Kontum (TASK FORCE 2) trước kia là CCC…phối hợp công tác. Lần đầu tiên lên đây tôi rất ngạc nhiên vì con quốc lộ dẫn vào tỉnh lỵ như bổ đôi căn cứ Biệt-kích…giống một nút chặn vững vàng bảo vệ cửa ngõ ra vào Tỉnh. Sau ba ngày thực tập chiến thuật và nhẩy hai sô dù đêm. Toán HALO phối hợp đã sẵn sàng gồm ba người Mỹ, ba người Việt-nam. Toán trưởng là Đại-úy cùng hai Trung-sĩ Toán phó. Lực lượng đặc biệt Mỹ. Mọi đồ đoàn đã được chuẩn bị kỹ lưỡng. Toán lên xe lúc trời vừa tối để ra phi trường. Cơn gió mát lạnh từ dòng sông Dak Bla hiếm hoi thổi tung chiếc khăn ngụy trang trên cổ lên mặt làm tôi có cảm giác xa lạ mênh mông trước những gì sắp xẩy ra.
Phần đồ đoàn cuối cùng… chiếc ba lô đã được gài vào vị trí dưới cái dù bụng… cây Car 15 thắt bên hông. Con người trở nên nặng nề, dệnh dạng đi ra phía sau đuôi phi cơ… chiếc MC 130 (Blackbird) Dưới ánh đèn sáng từng cặp mắt sau tấm kính trong bộ phận mũ che chắn đầu mặt, kiểm soát lẫn cho nhau. Vị sĩ quan nhiệm vụ thả Toán được lệnh trong chiếc mũ bay ra hiệu cho Toán sẵn sàng… còn hai phút nữa. Cửa phi cơ đã mở. Gió mạnh hồng hộc thổi vào nhưng tôi không cảm thấy lạnh như lúc cửa còn đóng. Đèn xanh đã được bật lên kèm theo tiếng hô của viên sĩ quan thả Toán. Chúng tôi đi vào không trung.
Phản ứng tự nhiên tôi nhanh chóng lấy được thế bay. Đưa mắt nhìn xuống đã thấy đốm sáng lân tinh trên lưng người Trưởng Toán… đang chếch về mé trái. Lồng ngực bỗng trì nặng và tôi biết là mình đang trong đám mây. Xoãi tay trái xa thêm, tôi điều khiển thân mình vùn vụt bay theo điểm sáng lân tinh nhưng không xa quá tay để bảo đảm thân mình không bị lật hoặc chúi đầu! Trời đêm tối đen ngòm trừ ánh sáng đốm nhỏ lân tinh phía dưới. Nhìn đồng hồ cao độ tôi chuẩn bị nghe tiếng báo động trong hai tai…âm thanh tiếng reng nổi lên. Gồng hai tay, cụp dần vào hai vai…tay phải đã chạm chốt mở dù, tôi giật ra trong lúc toàn thân theo cái đầu chúi lao xuống…Tích tắc con người như được giữ lại rồi êm đềm tung lên trong lòng sung sướng vì dù đã mở và đưa mắt tìm hai dây lái. Nhìn đồng hồ đeo tay để xác định thời gian và đưa mắt tìm ánh sáng của Toán trưởng…lần này ở phía phải. Kéo dây lái căn hướng gió. Tôi cụp cánh dù dây lái tay phải bay theo điểm lân tinh khi mờ khi tỏ bên dưới. Đống hồ đeo tay đã chỉ gần hai phút tính từ lúc dù mở. Tôi tập trung chuẩn bị đáp đất. Hai tay kéo cụp dù, gống hai chân chụm bằng nhau tôi chờ đợi cú va chạm đầu tiên để bung dù nhằm làm giảm sức rơi. Nhìn bên dưới đêm đen như đen thêm và rồi soạt soạt… tôi vội bung dù hai tay co lại che chắn đầu. Thân mình va chạm vào cành cây, tai cũng đã nghe tiếng cây gẫy. Tiếng phịch vang lên rồi toàn thân ngã ngồi trên đất. Một cái gì đó làm đau nhói ở vai trái… nhìn đồng hồ đã ba giờ, năm phút sáng. Việc đầu tiên tháo cây Car 15 bên hông và vẫn nằm yên nghe ngóng động tĩnh. Loài chim ăn đêm kêu réo cùng tiếng côn trùng nỉ non xa vắng. Qua khoảng trống trên tầng cây bầu trời đầy sao . Tôi lần tháo chiếc ba lô, cái dù bụng và những đai dù chính. Một ý tưởng ngộ nghĩnh… tôi như một chiến binh mới vừa xâm nhập bằng trực thăng xuống mục tiêu! Công việc trước mắt kéo cái dù xuống cũng may nó không mắc dính trên cây và tìm cách chôn dấu. Gió đưa cái lạnh bất chợt với cơn thèm một điếu thuốc rạo rực. Tôi chặc lưỡi trùm cái dù nhẩy qua đầu tự thưởng cho mình một điếu thuốc… cơn thèm đã cho cảm giác tuyệt vời và quên đời một chốc. Thoải mái xong… bắt đầu đào đất bằng dao găm đi rừng để phi tang cái dù trong tiếng gà gáy dồn dập báo hiệu trời sắp sáng. Rắc lên vài vốc lá khô, tự mãn xoa tay cùng ánh sáng mờ mờ thấy cả làn sương bay bay. Tôi lấy ra chiếc máy… bật mở để tìm Toán trưởng. Đây rồi theo mũi tên chỉ và khoảng cách hiện lên 250 mét. Tôi theo máy di chuyển. Rừng cây chồi non nhưng chằng chịt dây leo cản trở. Bóng của một cây cổ thụ mờ trong sương sớm nhưng chẳng phải là hướng trong máy dò. Những giọt sương trên lá thấm dần trên khăn ngụy trang và hai vai. Khoảng cách trong máy được kéo xuống còn 150 mét. Một vài tiếng súng nổ về hướng Nam cách không mấy xa. Địch đi săn… tiếng bắn không phải là truyền tin hay báo hiệu gì đó, đúng hơn là hạ gục một con thú! Con trăng mỏng dính xuất hiện từ lúc nào bên cạnh một ngôi sao sáng long lanh lấp lánh. Đàn chim ăn đêm tham ăn về muộn kêu réo hay nói chuyện với nhau vang vang đáp xuống tàng cây cổ thụ phía sau. Tôi chợt rùng mình trong cảm giác lẻ loi hay bởi cơn gió lạnh đang mơn man trên gương mặt đẫm sương. Tiếng của đàn chim đêm vẫn gơị mở hình ảnh quái dị, ma chơi… thần hồn nát thần vía! Xua tan những vẩn vơ tôi nhìn vào máy. Con số 80, còn 60 mét nữa…số 20 trong máy là con số ấn định của Trưởng-toán để dừng lại. Giữ cái “máy mẹ” Toán trưởng biết hết mọi khoảng cách và hướng đến của những “máy con” Ông ta chỉ việc ngồi cố định một chỗ để tiếp nhận dần Toán viên của mình. Khoảng cách 20 mét được ấn định để trao đổi mật khẩu nhằm tránh là quân địch. Nhìn vào máy, tôi qua khỏi bụi lau ngồi chờ đợi… “Juliet” tôi vội đáp ngay mật khẩu “Romeo” Rồi tiếng “vào đi” của Toán trưởng ở phía trước.
Nét mặt hớn hở và câu nói “vào đi” lần này của Đại-úy Toán trưởng đã kết thúc tốt đẹp, thành công chuyến xâm nhập khi người Toán viên cuối cùng tụ tập. Nắng cũng đã nhấp nhô trên đỉnh núi. Rừng cây thưa toàn chối non quá đầu người. Toán viên nhiệm vụ đi đầu (Point man) đang căn lại địa bàn chuẩn bị. Toán theo đội hình định sẵn bắt đầu di chuyển. Tiếng chim trên cành cây cao líu lo bên hông và đàn vắt đã xuất hiện dưới lá cây mục. Đại úy đi hàng thứ hai, trước tôi ra lệnh dừng lại khi nghe tiếng Covey đang đến. Toán phó người Mỹ đi đoạn hậu đang cầm chiếc gương chiếu lấy ánh sáng sẵn sàng ra hiệu cho máy bay (Covey) cạnh người xạ thủ M79 (Biệt kích quân người Việt) và sau tôi Toán phó người Mỹ phụ trách truyền tin (Radio man) đang liên lạc… Covey ở trên đầu có lẽ đã nhận xong vị trí Toán bằng gương chiếu và Đại úy đang ghi chép tọa độ Toán do Covey thông báo. Khác với xâm nhập bằng trực thăng bãi thả đã được ấn định chính xác cho thuyết trình hành quân. Nhưng với bằng dù sự chêch lệch tọa độ buộc phải có và xác định lại tọa độ là điều cần thiết. Toán tiếp tục di chuyển. Covey cũng đã ra khỏi vùng. Nắng chan hòa và tầng mây trắng phau như càng lúc càng cao! Khu rừng trước mặt xanh mờ sương lam đầy bí ẩn nhưng bên này khu rừng lau trổ cờ trong gió bạc một mầu nghiêng ngả nhảy múa cùng nắng vàng chan chứa! Không gian yên ả trừ lũ chim trên tàng cây cao đứng lẻ loi bên cạnh tảng đá nổi lên như lưng Trâu. Người đi đầu mồ hôi nhỏ giọt rất vất vả vì cây dây leo. Thi thoảng Đại úy cũng phải thay thế dẫn đường. Đàn vắt dưới chân lau nhau ngửi mồi nhưng chẳng làm gì được vì chúng tôi toàn thân kín bưng trừ ra khuôn mặt nhưng đầy thuốc trừ muỗi. Tôi bỗng tiếc cho bộ Dù nhẩy…đúng là đánh giặc theo kiểu nhà giầu cũng khác!
Rừng cây cao, tối hun hút. Tôi như đi vào đường hầm gió lùa và lạnh lẽo. Nửa ngày chúng tôi đánh vật với khu rừng chồi chằng chịt những dây leo. Vạt rừng lau bên cạnh dễ đi nhưng không phải là hướng di chuyển vào mục tiêu. Tiếng kêu của thú rừng vòng vọng và đàn khỉ chí chóe trên cành như lạ lẫm nhìn chúng tôi. Bữa ăn quá trưa cũng đã xong. Đại úy căn lại bản đồ để lấy hướng đi. Ngồi bên cạnh, tôi nghe ông nói… còn khoảng năm cây số nữa! Mục tiêu con đường có đường dây điện thoại mà một Toán thám sát đã báo cáo. Nhiệm vụ chúng tôi tiếp cận con đường tìm đường dây điện thoại để đặt máy thu mọi cuộc điện đàm và bắt tù binh nếu có thể. Trung sĩ truyền tin ngồi sau. Tôi nhìn và phì cười khi anh ta cố mò trong mông, lôi ra con vắt căng đầy máu trên tay. Cái mẹo mà khi còn ở Trung đội Thượng (Hatchet Force) trước khi vào rừng cứ kín đáo xoay lưng rồi ngắt bất cứ chiếc lá nào nhai trong miệng cho nát rồi vất đi có thể tránh được lũ vắt tấn công nhưng theo tôi đã thực hiện nhiều chuyến… có hiệu quả đấy, trừ những con vắt tham, đói ăn điếc không sợ súng. Cách tốt nhất vẫn là áo quần kín bưng, tay và mặt luôn bôi thuốc trừ muỗi. Covey vừa bay ngang rồi biến mất như nhắc Toán… có tao đây! Chúng tôi đang xuống một con dốc thoải nhưng trước mắt là dẫy đồi cao. Thế đất như người ta gấp một tờ giấy. Mặt trời chiếu nghiêng, ánh nắng lung linh trên tàn cây, âm thanh xào xạc lắm khi rít lên cùng gió và gió chỉ đi qua không xuống được chỗ chúng tôi. Một tiếng súng nổ rất gần rồi liên tiếp hai phát như bắn vào Toán. Tôi sững người nhìn quanh… không có ai trúng đạn nhưng tự nhiên ngồi thụp cả xuống. Tiếng hú cất lên và giờ đây tôi đã xác định được vị trí tiếng súng. Có một tiếng hú ở xa hơn đáp lại. Tất cả đều nằm mé tay mặt của hướng di chuyển… cách chúng tôi chỉ khoảng hai, ba mươi mét. “hú…heo rừng…đến đây, gánh về…hú hú” Toán ngồi yên chờ đợi diễn tiến. Nhìn quanh tôi đã thấy tự động từ lúc nào mỗi người chọn một gốc cây sẵn sàng. Thời gian qua đi, rừng trở lại thanh vắng. Toán di chuyển đang qua cái đồi nhìn xuống khe trải dài hun hút. Tiếng của con chim đất lạnh lùng kêu khắc khoải như muốn dẫn chúng tôi vào sâu… nhưng thật ma quái! Ánh nắng đã khuất, qua khoảng trống bầu trời có tí ửng hồng trên tầng mây. Địa thế khác lạ với những cụm tre to lớn theo gió vặn mình răng rắc và ngọn ngả ngớn trên cao. Bên những bụi chuối có buồng chín còn một nửa bu đầy ong ruồi chưa biết thế nào là đêm tối. Đường dễ đi nhưng ẩm. Cây vừa đủ để che chắn hành tung. Toán dừng lại dựa lưng vào tảng đá chuẩn bị cho bữa cơm chiều rồi tìm chỗ ngủ đêm.
Choàng tỉnh trong mơ màng giấc ngủ. Tự nhiên tôi nhìn đồng hồ… tám giờ tối. Đã có tiếng cụ cựa trở mình của đồng đội. Động cơ xe lớn dần và gấp gáp như thử sức! Nó đang ở hướng Tây đúng hướng mục tiêu của chúng tôi. Tiếng người lao xao cùng tiếng động cơ náo động. Bản giao hưởng đêm rừng thêm mới với tiếng động cơ âm trầm cùng láo nháo tiếng người vang vang và quanh quanh côn trùng nỉ non lan xa hòa điệu. Một công trường khởi động hay đoàn xe thức giấc chuyển mình? Phải đợi thôi! Mọi người chắc cũng như tôi đều thức dậy và lắng xem hoặc đang ước lượng khoảng cách? Một tiếng thú kêu rống như xé toạc không gian tiếp theo là giọng gầm gừ như đối nhau càng lúc càng to rồi thét vang… bỗng chốc mất hút trong đêm. Tiếng của đoàn xe đi xa để lại lao xao tiếng người như dần xa vắng. Nghĩ trong bụng, đoán chỉ là trạm vận chuyển. Đêm cháy dần như ngọn nến, tôi cố nhớ đến bầu trời xanh ngắt và sâu thẳm mênh mông… mênh mông… để dỗ dành lại giấc ngủ.
Có một thứ gì đang đi tới… tiếng động cây lá và bước chân nhịp nhàng quanh tiếng gà gáy vang. Trời đã sáng nhưng chưa rõ hẳn trong làn sương mù giăng găng, giơ tay lên mặt là chạm phải nhất là ở hàng mi. Mẩu C4 đang nấu nước cháy hết tạm ngừng. Một con chim lợn xà xuống thấp kêu thét một tiếng nghe rờn rợn. Nhìn những gương mặt căng thẳng tay lăm lăm trên cò súng trong thế ngồi dã chiến. Tôi bỗng phân định ra cái sự gì đó đang đến quyết không phải là địch quân! Nhưng toàn thân cũng nóng lên theo từng bước chân căng thẳng. Thời gian như doãi ra rồi ngừng lại cùng một sự yên lặng chợt đến thật khó hiểu… Tiếng khịt khịt vang lên nhanh chóng đánh tan bầu khí căng thẳng cùng mọi cái thở phào nhẹ nhõm. Rồi từ bụi cây một con heo đen xì cái đầu đưa qua đưa về ngẩng lên nhìn chúng tôi. Nó đứng đó như khách xa lạ một lúc nhìn ngổ ngáo rồi tẽ ngang đi mất. Mẹ kiếp… sáng sớm đã dợt hộp! Cơn gió nhẹ bay cùng làn sương nổi hột làm cơn thèm cà phê chợt đến. Ngọn lửa C4 đang làm sôi ca nước… việc cấn thiết cho cái bao tử trong một ngày… đổ nước nóng vào hai bịch gạo sấy và nhâm nhi cà phê cùng thưởng thức điếu thuốc lá… thổi khói vào chiếc áo đi mưa để sát đất. Rừng yên lặng chỉ còn tiếng chim. Sương mù tự nhiên kéo đi đâu thật lẹ, chỉ còn những mảng mỏng luẩn quẩn bên vạt cây lá từng giọt đếm trên đất. Hai người Biệt kích Việt vừa gỡ xong mìn phòng thủ. Toán di chuyển.
Con đường chắn ngang. Tôi được lệnh theo Đại-úy lên thám sát. Đường nhỏ hẹp có dấu bánh xe đạp đi lõm hai bên nhưng bên này sâu hơn. Chứng tỏ địch vận chuyển thồ hàng từ hướng Đông sang Tây rồi lại dắt xe đi bộ trở về. Tôi được lệnh vượt qua đường sau khi đã lấy ít lá cây rụng lấp bên trên tạo thành một lối đi tránh để lại dấu vết. Toán phó, người cuối cùng vừa sang đang ngồi xóa dấu và gài lại trái mìn M14 chống theo dõi. Tiếng Covey ì ì đang lên vùng. Một mảng trời trong xanh bên cạnh khoảng mây trắng đùn từ dưới lên cao. Mặt trời đứng khựng trên tàn cây như cố xuyên thủng lớp sương mù đang muốn thoát khỏi sức hút của đất và cây rừng. Toán dừng lại bên một gốc cổ thụ có những dây leo to như cổ đùi rũ xuống. Đàn khỉ thấy người đang dáo dác trên cành và to nhỏ gì đó. Người Mỹ truyền tin liên lạc Covey… đọc mật mã chuyển bức điện. Sự cô đơn của rừng đầy kỳ bí và lạnh lùng! Toán tiếp tục di chuyển để lại đàn vắt như tiếc rẻ con mồi… lồm ngồm dưới lớp lá rụng dầy. Một mùi hương hoa thoang thoảng, tôi bất chợt nhìn lên tàn cây. Mầu hoa tím nhạt đua lay trong gió dịu hiền bên lá xanh phơn phớt… hoa gấp bội lần lá! Đại úy mới vừa trượt chân, tôi phải ghìm người lại, đơn giản là chúng tôi đang xuống con dốc. Nắng ở trên cao nhưng không thể xuyên rừng xuống được đất. Buổi sáng đi qua thật lẹ… tôi đã cảm thấy đói bụng. Những bước chân khám phá cũng đã mỏi…dù sao cũng cần phải tiếp thêm năng lượng. Đại úy quay lại nhìn tôi rồi nhìn đồng hồ tay chỉ vào bụng, ý muốn hỏi có mệt, đói không? Tôi cười đưa tay ra hiệu… Ông và tôi sức vóc không bằng nhau! Nhưng dù sao tôi biết chắc rằng cũng phải qua khỏi con dốc trước mặt… chỗ nghỉ quân phải có địa thế tác chiến tốt. Luồng gió từ khe sâu giống như hơi thở của rừng luôn lạnh lẽo, âm u và huyền bí! Một tiếng súng nổ ở hướng Tây… địch đang báo hiệu gì đó hay là một mệnh lệnh trong khu vực? Nó đã quá quen với những cuộc hành quân Biệt-kích nhất là khi địch biết chắc có Biệt-kích trong vùng, lúc đó tiếng súng bắn để nghi binh hay tạo một cái bẫy dụ chờ Toán vào vùng phục kích do họ chọn lựa. Tiếng của một con chim lạ kêu trong sâu nghe âm vang thật rền rĩ, cô đơn.
Bữa cơm chiều, ăn xong là di chuyển ngay. Trời nhá nhem , sự yên tĩnh đến đáng sợ của rừng luôn làm căng thẳng thần kinh! Buổi chiều qua đi với hai lần vượt qua loại đường gùi xuyên rừng và con suối cạn róc rách từ kẽ đá…nó chỉ đổ nước ra suối lớn vào mùa mưa. Bóng tối đến thật nhanh cùng đàn muỗi thét vang bên tai, tức tối vì mùi thuốc bôi trừ muỗi. Bóng đêm đã ngự trị nhưng Toán vẫn lần mò chưa tìm được một gốc cây ưng ý hay một địa thế có những tảng đá để ẩn mình. Tiếng của loài chim ăn đêm như thúc dục đến não lòng, kinh dị. Cơn gió lạnh chợt đến như xé lòng, buốt giá bủa vây. Toán dừng lại khi bước chân tôi đứng trẹo đi vì hai cục đá cao thấp. Gốc cây lớn ngay trước mặt đã được chọn và chỉ trong tích tắc mọi người đã yên vị cùng lúc người Toán phó và người dẫn đường (point man) gài xong hai trái mìn phòng thủ…ở ngay đường vừa di chuyển… cùng hướng vào mục tiêu. Tôi ấm dần lên trong cái áo đi mưa, dựa người thoải mái vào ba lô và dây đạn khoác hờ vào hai vai rồi cởi khóa dây đạn trước bụng… Khi cần thiết…nhổm người dậy là mọi thứ đã sẵn nơi vai, chỉ việc gài chốt dây đạn là xong. Hướng thoát hiểm được ấn định luôn là phía trước… đường vào mục tiêu. Trong trường hợp đụng địch tại nơi ngủ đêm, sẽ có tiếng hô ra lệnh của Toán trưởng và hướng trái mìn Claymore của người đi đầu nổ tung… Đó là con đường máu thoát hiểm… Tôi đi dần vào giấc ngủ… lơ mơ trong điệp khúc đêm rừng gió rét.
Vừa mở mắt thức giấc. Tôi liền tạ ơn Chúa ban sự bình an trong đêm. Sương trên cành nhỏ giọt từng giọt xuống chiếc áo mưa. Nó lộp bộp nhiều hơn khi làn gió thổi trên cao. Sương mù giăng khắp và gà gáy dồn dập. Núi rừng vẫn một mực yên lặng và hình như tiếng chim trong gió khe khẽ lẩn khuất bên trên cùng tiếng côn trùng rời rạc, mệt mỏi với chức năng về đêm?! Trời sáng dần, ngọn gió làm sương mù bay, tôi như ngủ trong cỗ màn tuyn trắng đục khi còn ở nhà chưa đi lính. Đại úy đang nấu nước sôi chuẩn bị cho cái bụng trong ngày. Mùi thuốc nổ C4 dùng nấu nước có mùi thơm thơm khi đốt lửa nhưng nó lại tạo khói khét lẹt lúc được kích hoạt nổ. Toán được phép mang theo những bánh thuốc nổ C4 dùng vào việc nấu nướng và khi hữu sự chúng tôi có thể gộp những bánh thuốc nổ C4 xài dở dang, tạo thành bánh lớn bởi độ dẻo của nó và gắn ngòi nổ đốn ngã bất cứ cây cao nào cản trở cho bãi đáp khi bất ngờ triệt xuất Toán. Điều quan trọng là phải tạo một lỗ sâu bằng cách ấn mạnh cây viết chì mà Toán trưởng vẫn dùng để ghi chép vào bánh thuốc C4 để cho ngòi nổ ở trung tâm, bảo đảm cho hiệu quả. Công việc của buổi sáng cứ tuần tự…sau màn vệ sinh cá nhân… Toán bắt đầu di chuyển.
Nắng trên cao và gió mang cái mùi ngai ngái của loại cây mọc trong khu vực. Có lá như lá me, chiều cao chỉ bốn mét, tàn xòe rộng, quả rũ xuống như giàn đậu đũa. Mọc sát cạnh nhau an phận dưới những tàn cây cổ thụ cao lớn che trời. Một chùm lan rừng tím xậm vụt lên từ cành lá, đùa giỡn cùng nắng ban mai. Có một con ong vừa vụt bay, nhanh chóng mất tích. Tiếng chim líu lo và đàn khỉ the thé đùa giỡn chuyền cành! Bên gốc cây Đại úy liên lạc với Covey…Ông mới chuyển xong bức điện và có vẻ như đang chờ sự gì đó? Toán lại lên đường sau tiếng Covey nhỏ dần đi bao vùng khác. Di chuyển dần lên cao, địa thế dốc trì nặng đôi chân. Bầu không khí thay đổi hẳn, mát rượi và thơm lừng hương hoa. Trên cao cả một vạt rừng hoa tím…mầu tím hồng nhạt từ cây rắc những bông hoa trên đất, theo cơn gió nhẹ bay bay cả vào người chúng tôi như mừng người chiến thắng! Ai có tâm hồn mà chẳng rạo rực trước cảnh này? Người dẫn đường đã lên tới đỉnh dốc. Mảnh trời xanh lấp ló bên trên tầng cây và bên dưới chen cùng những gốc cây tảng đá đen xì rải rác lồm ngồm như đàn rùa biển lên bờ. Đại úy ra lệnh nghỉ và ăn trưa. Gió từ dưới lũng thốc lên vút tận tầng cây rào rào lao xao. Toán phó đang hút thuốc lá, thở khói thuốc vào ngực áo mình, cạnh người xạ thủ M79 nhai cơm. Đại úy bận bịu với tấm bản đồ và cái địa bàn, căn đo xác định lại phương hướng. Mùi ruốc thịt ba lát đậm đà sao nước mắm ngon nhai với cơm sấy trong miệng làm tôi nhớ về ký ức khi xưa còn bé… Cứ mỗi lần Mẹ làm ruốc thịt heo y như rằng tôi căn để ăn vụng, nhai không biết chán… Miếng ăn vụng tôi nghiệm ra rằng ở những nơi kín đáo ăn miếng càng nhỏ nhai càng khoái, càng khích thích tợn! Tiếng Covey vừa bay ngang loãng dần về hướng Đông có lẽ nó lên đường về lại nơi xuất phát đổi tua cho chiếc khác bao vùng. Tôi cố gắng chống lại giấc ngủ trưa quen thuộc và thấy đời như là sự gì bất công tràn lan!
Tiếng cười đùa vang vọng xé tan sự yên lặng kỳ bí của rừng. Gió mạnh từ lũng liên tục thổi lên rồi luẩn quẩn làm đôi lúc giọng trong trẻo nhỏ nhẹ, đôi khi khanh khách vụt cao. Mọi người đưa mắt nhìn nhau và tôi đã thấy cái nhíu mày trên trán Đại úy. Tôi biết ông đang quyết định một việc gí đó? Vì nếu di chuyển ngay theo hướng vào mục tiêu, Toán sẽ bỏ lại sau lưng tiếng cười đùa của địch bên hông… chẳng phiền toái gì cả! Y như tôi linh cảm. Đại úy đến bên Toán phó và họ thảo luận gì đó? Giờ thì cũng như mọi người tôi có thể ước lượng khoảng cách đến địch chỉ vài chục mét. Trở về Đại úy ra lệnh thám sát khu vực và tôi thông báo cho hai Toán viên biết. Người đi đầu đã đứng lên. Toán cứ theo hướng có tiếng người đi tới. Cây rừng tương đối dễ di chuyển. Sự che chắn tốt và chúng tôi cẩn trọng lần bước. Con Sóc đuôi dài leo vụt lên cây đến nửa chừng dừng lại nhìn chúng tôi. Tiếng người mỗi lúc một gần rồi đột nhiên tắt hẳn? Ánh nắng ngang tầm mắt nhưng lúc này bị tàn cây che chắn. Tiếng ì ì của Covey ở một nơi xa hướng Nam cho chúng tôi thêm tin tưởng. Toán dừng lại Đại úy ngoắc tay gọi tôi và cùng lên phía trước. Một con suối trước mặt cùng mắt tôi chạm ngay vào dẫy nhà sàn nằm nép bên suối ở sườn dốc. Một khoảng ánh nắng chiếu rọi tấy rõ con nước lao đi trong đá chắc chắn là không sâu. Nhìn gần, dưới dốc những trái su su ngồn ngộn trên dây leo cùng những luống khoai môn bên hàng ớt đỏ rực. Toán cảnh yên lặng như ma quái, đến nước dưới suối cũng câm lặng!? Tiếng của một con chim đất rúc lên nghe như kêu mời và một, hai, ba, bốn rồi năm người từ nhà sàn vừa đi ra. Nhìn kỹ ba dân quân và hai bộ đội. Không trang bị súng nhưng người bộ đội đi thứ hai quấn băng xanh mầu lợt trên đầu. Có tiếng gọi từ phía bên kia con suối nhưng chẳng hiểu nói gì? chỉ thấy cả năm người sắn quần lội qua. Nắng chiều tỏa ánh sáng chiếu chói lọi xuyên cành lá và chúng tôi phát hiện thêm những làn khói tỏa không muốn rời mái nhà. Một tên bộ đội bất chợt từ trong ra ngoài sân, cây súng chỉ thiên nổ một phát rồi lại tất tưởi trở vào. Tất cả mọi sự việc hẳn không qua được cái ống nhòm của Đại úy. Ông có vẻ say mê, rồi thình lình ra lệnh rút quân, di chuyển theo hướng vào mục tiêu. Ánh sáng ửng chiếu khắp trên vùng trời đằng Tây cứ như vầng than hồng lóe trong đêm. Người đi đầu phải luồn lách để tránh những cây dây leo trong một địa thế xuống dốc luôn phải hãm đôi chân. Trên một cành cây thấp ngước nhìn loài chim xâu bé tí thoăn thoắt nhẩy tìm mồi như chả biết thế nào đã gần đêm. Đại úy ra lệnh ngừng lại, chả gì cũng đã quá bữa cơm chiều. Đàn muỗi tự nhiên xô lại vây quanh cùng tiếng kêu của một loài chim lạ nghe đơn côi và khắc khoải. Cơm ăn vừa xong cũng là lúc bóng đêm vừa đến. Điếu thuốc lá cuối cùng trong ngày được phép, tất cả được thở sâu vào ngực áo. Lệnh qui định, nơi ngủ đêm cấm hút thuốc lá cho đến sáng ngày hôm sau. Toán di chuyển tìm chỗ ngủ đêm và hình như có tiếng ầm ì nơi xa vọng lại. Chân bước nhưng tai dóng lên để nghe…quả đúng vậy! Nó xen lẫn với điệp khúc đêm rừng quanh quanh và rõ nhất đanh nhất có một loài giống như tiếng Ve kêu mùa không biết mỏi với mầu Phượng rực nắng nhưng ở đây “tiếng Ve…?” trong đêm. Động cơ xe, giờ tôi có thể nói như vậy và xác định được càng lúc càng đến gần. Cơn gió làm lao xao cây lá. Những bước chân giữa đêm rừng đầy kinh dị, sợ hãi vây quanh…chân tuy bước mà lòng cứ mãi về phía sau chỉ sợ bị “vồ…” Dù rằng tôi biết chắc còn ba đồng đội đang đi theo. Một mùi hương hoa thoảng trong đêm nhưng không gây được sự thích thú kèm theo cái lành lạnh. Đại úy đi trước tôi đang ho vào vạt áo, có lẽ ông bị dị ứng “làn gió lạ” Một bóng đen to lớn án phía trước che dần bầu trời sao. Chúng tôi như bước vào con đường hầm gió lạnh và tối om. Gió ào mạnh bên trên rồi dịu đi chạm lá tựa tiếng réo rắt phong cầm lúc trầm lúc bổng. Tôi vướng vào một dây leo và chân chạm rễ cây suýt ngã. Đại úy ra lệnh nghỉ đêm và tiếng động cơ xe bỗng đứt quãng vuột biến. Tôi nghe Đại úy nói với Toán phó chỉ gài một trái mìn Claymore. đường thoát hiểm vẫn là hướng vào mục tiêu. Gốc cây cổ thụ và những rễ bạnh nổi lên như ôm lấy chúng tôi. Tiếng kêu của con tắc kè tận trên cao chậm rãi từng tiếng chắc nịch giống như nắm đấm dội vào lồng ngực gây tưng tức hay có thể tầng cây dầy che lấp không gian thoáng đãng và sương mù tuy chẳng thấy nhưng cũng hình dung qua cái lạnh mơn man trên mặt, phơn phớt ẩm hơi.
Buổi sáng thức dậy, công việc tuần tự cứ như mọi ngày hành quân. Covey lấy xong bức điện rồi di ngay. Sương mù cũng tan biến để lại giọt mưa trên lá. Người đi đầu bỗng dừng lại, tay ra hiệu con đường phía trước. Ánh nắng chói lọi lọt qua tầng cây làm hai vai người đi đầu tỏa khói và tôi thấy Đại úy đang quan sát con đường. Theo lệ thường tôi lên để yểm trợ…vẫn là loại đường gùi để vận chuyển, nhìn những dấu chân in trên đường, chứng tỏ địch di chuyển thường xuyên nhưng hẳn nhiên chưa phải là con đường có đường dây điện thoại mà nhiệm vụ Toán phải tìm. Sáng nay khi chấm bản đồ Đại úy nói rằng chỉ còn khoảng hơn một cây số sẽ chạm mục tiêu. Chúng tôi băng qua đường sau khi Đại úy chụp vài pô ảnh. Địa thế khu rừng chồi rất ít cây to nhưng Toán đang đi vào bóng mát cùng tiếng chim lanh chanh trên cành cao. Một mảng mây trắng bấu chặt lấy bìa rừng trước mặt cùng ngọn gió làm lạnh hai vai và chắc chắn sẽ khô dần đi cái khăn ngụy trang. Tạm nghỉ chốc lát rồi lại lên đường. Hai con chim thật lớn tự đâu bay đến một con đứng quạt cánh trên tàn cây nhưng không đậu xuống còn một con bay vòng trên cất tiếng kêu la như vai trò của một huấn luyện viên! Đại úy nhắc tôi “đi đi…” cũng vừa lúc súng nổ ở phía sau rất gần và tiếng đáp trả phía bên hông nghe đanh, nhọn như không cùng một loại súng. Khu vực bỗng trở nên đáng sợ. Tôi cảm thấy nhiều mũi tên đang bắn tới và cái lạnh chợt đến đang tỏa từ sống lưng đến gần mông. Đại úy ra lệnh dừng lại. Phía trước khe dốc lên cao trông như bức tranh với đụn mây trắng tinh khôi cuồn cuộn cùng bầu trời xanh thẳm. Tiếng hú từ xa vang vọng mà chỉ có thể là tiếng người cùng tạo cho rừng một thoáng kỳ quái, thâm trầm đến lạnh lùng. Giọng hú đáp trả hai lần nghe vọng dội âm thanh như đi từ Nam lên Bắc… Tôi tưởng tượng đến có một trận đồ đang vây hãm giữa thanh thiên bạch nhật! Chúng tôi đến gần sự hoạt động nơi địch đóng quân. Đại úy chỉ hướng cho người đi đầu và ra lệnh xuất phát. Nắng đã gần trên đỉnh đầu và làm khô mọi thứ ướt bởi sương sớm. Toán đang đi vào bìa rừng với cây cao bóng rợp. Vẻ âm u vắng lặng chào đón… nhìn, ai mà chẳng chột dạ?! Tôi theo thói quen xoay người ngắt một lá cây tiện nơi tay bỏ vào miệng nhai để chống vắt. Nụ cười của người Toán phó (radio man) đi sau nhìn tôi tinh quái và thoáng ngạc nhiên, dù rằng việc này tôi cũng đã giải thích lúc cùng thực tập. Rừng cây tương đối dễ di chuyển vừa đủ để che chắn. Những tảng đá chen nhau như đua cùng cây nhưng an phận bởi loài cây mọc từ trong đá xanh biếc nhưng thấp xỉn phát triển theo sức sống ở những đường kẽ và trũng cùng loại rêu xanh đậm bấu chặt. Chúng tôi ăn trưa ở gốc cây có những tảng đá rải rác vừa đủ để che đầu người ngồi. Ánh nắng chiếu rọi, giống những hạt kim cương thi thoảng hiện trên những khuôn mặt và điệp khúc rừng cứ mãi trôi theo thời gian bất tận! Tiếng ào ạt phía bên hông làm những cây chồi non nghiêng hẳn một vạt trước ngọn gió quẩn quanh quanh… rồi chạy đuổi về phía sau. Đại úy ăn xong ông lại căn hướng đi… Ông ta có vẻ sốt ruột, nóng lòng vì nhiệm vụ hoặc bởi những ước lượng đường di chuyển bị sai trật. Nhưng tôi nghĩ là không thể! Lệnh di chuyển ngay đúng ra là phải có chừng một tiếng nghỉ ngơi. Nhưng cả Toán không ai tỏ vẻ uể oải ngược lại hăng hái tiến bước. Tôi cười nhìn lại đàn vắt cố công bò đến ngổn ngang… chúng cứ ngóc lên cao đưa cái vòi qua lại dò con mồi… Tôi ngộ nghĩnh vẫy tay chào… chào lũ mày, Vắt. Ánh sáng vẫn rọi trên khuôn mặt Đại úy vụt biến mất… nhìn lên hai con chim rất to vừa đậu vào tàng cây cất tiếng kêu như gọi con trong tổ? Ngọn gió quẩn hình như quay lại đẩy chúng tôi vào sâu.
Người đi đầu dừng lại ra hiệu có con đường. Đại úy nhìn tôi như ra lệnh cùng lên thám sát. Phía sau Toán đã ở vào vị trí chiến đấu dàn hàng yểm trợ hai bên và mặt sau. Ngồi xuống mép đường bụi rậm quan sát. Đường cơ giới, dấu bánh xe và vết chân dấu giầy trên đường nhưng không thấy dây điện thoại. Đại úy nét mặt đang suy tính, con đường này rất đúng trong báo cáo. Tôi cũng biết như vậy và nghĩ là dây điện thoại chỉ có ở bên kia đường? Đại úy khoắt tay ra hiệu vượt qua. Vẫn là người phải sang trước để lập chốt yểm trợ… Men theo những đốm lá cây rụng tôi nhanh chóng vượt qua sáu bẩy mét con đường thật êm ái và chân vướng ngay vào sợi dây điện thoại. Lập xong đầu cầu, quan sát hai mé đường tôi ra hiệu cho Toán di chuyển. Vẫn con gió quẩn lúc này thổi ào trên đường bốc lên những chiếc lá bay bay.
Đại úy cũng vừa sang đường, tôi chỉ cho ông dây điện thoại. Nét vui mừng rõ trên mặt, ông buông một câu “tuyệt vời” và ngay lập tức ra lệnh di chuyển dọc theo con đường để chọn địa thế. Toán đã đến được một nơi cay chồi mọc cùng dây leo chằng chịt bên dưới, có những tảng đá rải rác… Một địa thế tác chiến tốt và quan sát cũng như ẩn nấp chả chê vào đâu được. Nắng đã xiên ngang… chiều đi thật mau… cũng nhanh như chúng tôi vào vị trí. Đại úy và radio man nằm ở trung tâm để ghi âm. Tôi và người đi đầu (point man) hai đầu tả hữu còn Toán phó và người xạ thủ M79 án ngữ mé sau lưng. Hai trái mìn phòng thủ được gài hai đầu do tôi và Point man giữ. Lệnh cho hướng đào thoát là chốt phía sau của Toán phó. Con đường vẫn im lìm vắng lặng. Mé tay trái gió vừa bốc lên những chiếc lá trên đường tung cao rồi xoay tròn chạy ra xa. Dựa lưng vào tảng đá, tôi trong một bụi rậm bắt đầu tạo những khoảng trống nhỏ để tiện quan sát trên đường nhất là lỗ hổng để nhìn được vị trí đặt mìn phòng thủ. Đại úy đến bên tôi từ phía sau như là để kiểm soát và thông báo máy ghi âm của người Toán phó radio man đã hoạt động. Mặt trời đã lặn và bắt đầu cho đêm rừng. Miếng cơm nhai trong miệng bữa nay sao ngon lạ! Trời mây trắng nhưng phía Bắc cơn đen che hẳn nửa bầu trời. Con đường đi xuống lũng sâu quẹo hẳn vào núi cao. Bìa rừng cây cao rậm che chắn cho con đường lại là ranh giới giữa rừng già và rừng chồi non. Bóng tối đem bản giao hưởng rừng đêm cùng sương mù chen lấn. Gió bắt đầu lạnh thêm thổi từ trong sâu. Trong chiếc áo đi mưa tôi chợt rùng mình về sự lẻ loi, cô đơn…dù rằng chắc chắn cách đây chỉ khoảng mười mét là đồng đội! Tiếng của loài chim ăn đêm nghe não lòng gợi nét quỉ ma, chông chênh giữa thực và mộng… Bất chợt nghe từ thẳm sâu ký ức một khoảng trời học đường… ngày ấy những bài học làm người, bài học cuộc đời trước khi bước ra một sân chơi lớn: đời người. Mầu hoa Phượng đỏ như lửa ấy cứ rực mỗi Hè. Tàn mùa Phượng đã nghe mùa Thu gõ tiếng trống trường, lăn dọc thời trẻ con hoang dại. Lăn dọc những vui buồn không tuổi, không tên. Để bước vào những mùa thi… Lần cuối, năm ấy mình không qua nổi kỳ thi, sẽ là ngã rẽ cuộc đời! Trò chơi lớn bắt đầu… Xua đi những ý nghĩ, tôi tập trung vào giấc ngủ. Đưa mình lên bầu trời xanh thăm thẳm, cứ thế xa tít rồi xa tít và tôi ở trong vùng cao xa ấy.
Đêm qua đi, trời lại sáng và tôi thức giấc lúc còn tối có lẽ cái chân bị tê vì thế ngủ ngồi quái ác. Tiếng côn trùng nghe đã có phần rời rạc chỉ lũ gà là xung. Biết bao chuyến hành quân và ở bất cứ rừng núi nào tôi chỉ nghe tiếng gà chứ chưa bao giờ thấy chúng! Sự ẩn mặt của lũ gà rừng tôi chưa thể lý giải được? Ánh mờ mờ của sáng sớm làm tôi nhận rõ hơn phía trước mặt thung lũng chạy xa trong biển xanh ngàn cây. Xa hơn núi cao chắn lối và bên này con đường đang đi xuống sâu vào rừng. Cơn thèm cà phê ghê gớm làm tôi phải nấu nước thôi. Mùi chất nổ C4 bị đốt tự nhiên sộc vào mũi… không biết có phải của tôi… ô hay chắc chắn rồi! Hay thêm quanh đây đồng đội cũng đang nấu và tôi liền nghe tiếng “tắc kè” mật hiệu qui định… tiếng một rời rạc là liên lạc với nhau còn nhanh gấp gáp là báo động… Tôi liền đáp lại, Đại úy xuất hiện. Nhìn quanh ông yên tâm, xong lại biến. Đổi lại thế ngồi và thưởng thức ca cà phê cùng khói thuốc ém chặt say say. Gió nhẹ bay bay sương sớm thấy cả hột li ti rồi nhẹ nhàng rơi. Trời đã sáng, mây trên cao xa… cao hơn một ánh sao to lấp lánh chưa chịu nhường mặt trời mà tôi đoán cũng sắp lên khỏi núi hướng Đông. Tiếng chim trên cành cây cao càng rõ hơn náo động dần không khí. Ngày của rừng thật sự bắt đầu và tôi nghe tiếng súng nổ ở về hướng Tây.
Một mình lẻ loi, ngồi buồn chết đi được. Hai viên kẹo “cao su” trong khẩu phần ăn nhai lọt thỏm vẻ còn thèm thuồng không đã. Nghe bên vị trí của Đại úy vẫn một mực im lìm nhưng chắc chắn ít ra họ đã thu âm được hai cuốn băng. Ánh mặt trời chói lọi xuyên cành lá tức khắc đang đẩy lùi lớp sương mai mà giờ hình như đã tan biến. Có thể nó chạy trốn trước khi mặt trời đến! Tôi bỗng nhìn về hướng dốc con đường và mắt vừa chạm hai người đang dắt xe đạp đi lên. Tôi, miệng trong loa tay kêu “tắc kè” liên tục rồi nghe tiếng “tắc kè” đáp lại. Mật hiệu đã được nhận và chờ đợi cho sự sẵn sàng.
Hai tên địch dần đi lên, chỉ một tên có mang súng, cây AK đeo trước ngực. Cả hai trang phục chính qui chính hiệu… nón cối, giầy vải, áo quần kaki xanh, lưng thắt dây da nâu loại Trung quốc. Tên đi sau mang cặp da bên hông, không súng. Vì đường lên dốc nên cả hai dắt xe đạp, loại Trung quốc, mầu đen, hai thắng tay liền với ghi đông lái. Tôi dõi theo từ bước đi họ lên, giờ thì có thể nhìn rõ mặt… tên mang súng còn rất trẻ có thể nói là con nít! Còn tên kia, mặt dầy dặn, khoảng ngoài ba mươi. Đếm từng bước chân có lúc chậm vì lên dốc vả lại còn phải dắt xe. Tôi cố trấn tĩnh… xoãi tay gồng mạnh như để lấy lại sức và cái của chết người càng lúc càng gần cùng thời gian nóng lên và như ngừng trôi nhưng nhích dần. Một giọng hót mượt mà, thanh cảnh của một con chim trên cây giúp tôi phần nào thoát cơn căng thẳng đang lên và hai tên địch bất ngờ rẽ vào lề đường bên kia có tảng đá cao rồi dựng xe. Động tác rất nhanh hắn tháo cây súng khỏi cổ dự vào xe đạp rối tất tưởi đi đến bụi rậm gần đó… biến mất. Tên mang cặp vào sâu một tí thản nhiên thò tay móc “…” đứng đái nét mặt vẻ thoải mái, tay đu đưa rồi chợt rùng mình nghiêng hẳn người quay đi ra. Hình như có gió to nổi lên phía giữa con dốc, lá cây bay tung về bên kia đường và bóng rợp đen của đám mây dần dần từ sau lưng hướng Nam trôi từ từ lên hướng Bắc. Tên bộ đội con nít cũng vừa đi ra. Rất tự nhiên như đã quen thói lấy cái túi vải sau xe đạp, ngồi xòa xuống cục đá thấp tay kia móc ra hai nắm cơm, đưa cho tên kia một… thản nhiên cắn ăn một cách lạnh lùng! Trò chơi ú tim lại theo từng miếng nhai, thoáng chốc đã hết nửa nắm cơm. Khoảng cách vào quãng mười mét nhưng tôi thấy rõ còn hơn khi đi xem kịch diễn trên sân khấu. Sự hồi hộp căng thẳng cứ dần được đẩy lên có thể đã chạm vào được ánh nắng. Tôi bỗng nhiên tự trách sao lại chọn đầu dốc, nhưng đó là việc của Đại úy, về mặt chiến thuật rất có lợi cho tác chiến, nhưng tâm lý đã lên dốc là phải nghỉ ngơi?! Giờ đây chắc mọi người cũng có ý nghĩ như tôi trước tình thế này. Vừa ăn xong tên con nít vơ lấy cây súng, tưởng đeo vào người nhưng không hắn chĩa lên trời nổ một phát xong nói ” Đi đi anh… để trưa về còn kịp cơm…” Họ dắt xe ra đường tự dưng mắt tên bộ đội mang cặp da cứ nhìn chăm chăm vào bụi cây tôi ẩn nấp và một vẻ trù trừ gì đó hiện trên gương mặt hắn… khuôn mặt vừa đi qua vùng ánh sáng chiếu trực diện chói sáng từ tàng cây. Tôi thấy nhột nơi sống lưng và tâm trí tập trung ngay vào cò súng. Vẻ lanh chanh, tên con nít lên yên xe trước, gồng chân, cong người đạp lấy đà. Còn tên đeo cặp, thênh thếch trên bi đan xe, một chân đẩy dăm bước, lên xe theo kiểu Pháp. Qua chỗ tôi, mắt hắn không hiểu sao cứ mãi chằm chặp nhìn như say mê? Đàn chim trên cao bỗng kêu réo loạn xạ. Nhìn lên có vài con bay tuá ra và hai con đuổi đánh nhau bay xà xuống đúng vào lúc bóng hai tên bộ đội mất hút bỏ lại sau ánh tia chớp phản chiếu phát ra từ hai chiếc xe đạp. Không gian trở lại yên ả, tĩnh mịch. Chim trên cành cũng im tiếng sau màn báo động. Tai tôi nghe tiếng Covey ở một nơi xa vọng lại. Làn gió hơi lạnh mơn man trên da mặt và tôi nghe ám hiệu “tắc kè…” chậm rãi. Vội đáp lại và Đại úy xuất hiện đang ngồi xổm đi vào bụi rậm với câu hỏi đầu tiên “ổn chứ…” Dáng điệu nóng lòng ông hỏi tôi có nghe hai tên địch nói gì với nhau. Tôi dịch lại và xác định họ chỉ nói với nhau có một câu ” Đi đi anh…để trưa về còn kịp cơm…” Nghe xong nét mặt của ông trở nên đăm chiêu suy nghĩ nhíu mày. Hai cặp mắt nâu nâu như chớp sáng. Tôi hiểu ngay ra rằng vai trò của người Thông dịch trong lúc này thật cần thiết! Đại úy dặn dò một vài việc chiến thuật rồi theo thói quen lấy ra thanh kẹo “cao su” vừa nhai vừa đi khỏi. Một con sóc chạy trên đường, đến chỗ có ánh nắng dừng lại dương mắt nhìn quanh như muốn sưởi ấm. Lại một tiếng súng địch nổ ở hướng Tây chẳng bao xa. Hai bịch gạo sấy giờ thì no đủ… đã thành cơm. Tôi bắt đầu nhai phần cơm buổi sáng và nghĩ đến nhiệm vụ của Toán… Bắt tù binh. Trong thực tập, Toán phó là chuyên gia bắt tù binh. Ông ta có quyền quyết định ra tay hay không trong giây phút chót. Theo lệ thường địch quân vẫn cử người đi kiểm soát đường dây điện thoại và nhiệm vụ thu âm vẫn đi đôi với bắt tù binh. Khi được mật hiệu Toán phó chỉ việc dời chỗ ẩn nấp từ phía sau đi lên phía trái hay phải tùy theo hướng địch, phối hợp với Toán viên đã có sẵn để hành động. Nhưng việc quan trong vẫn là địa thế, có bãi đáp hay không? Thực tại Toán chúng tôi từ ngày qua đã phải luôn tránh những khoảng trống… còn mọi việc khác dĩ nhiên nằm trong kế hoạch đều phải sẵn sàng tại căn cứ xuất phát.
Nắng chếch ngang mặt. Đồng hồ đã chỉ mười giờ. Buổi sáng qua đi thật mau với vài lần phải trở mình để thoải mái cho thế ngồi, tránh tê chân. Không gian tĩnh lặng nhưng thi thoảng tiếng con chim đất kêu lên như thương nhớ! “tắc kè…” tôi vội đáp lại mật hiệu rồi tức thời Đại úy xuất hiện. Vẫn câu hỏi đầu môi “ổn chứ…” Rồi ông ra lệnh bắt tù binh sau khi hỏi tôi ” Anh có nghĩ rằng hai tên địch lúc sáng sẽ trở về vào lúc trưa…” Tôi không chút ngần ngừ đáp lại “chắc chắn rồi…tự miệng họ nói ra mà.” Ông đưa cho tôi thanh kẹo rồi rút lui. Tình huống hiện tại người Toán phó phải đến chỗ của Toán viên đi đầu để xem xét địa thế và đón lõng hai tên địch. Phần tôi chỉ lo căn coi phía đường trách nhiệm và sau cùng là tháo trái mìn phòng thủ. Mọi việc chắc đã lên kế hoạch và sự bàn định giữa Đại úy và Toán phó hiển nhiên cũng đã xong trước khi đến tôi. Có giọng hú ở về cuối dốc và tiếng đáp lại hơi xa. Tôi căng mắt chờ đợi nhưng vắng lặng tút đến phần đường chìm vào rừng cây. Ánh nắng như phân chia con đường thành từng khúc có nơi loang lỗ chói chan, chỗ tối hù nhưng dài hơn, thấy cả cái lạnh lẽo âm u. Thời gian nhích dần và dĩ nhiên người trong cuộc cũng chuẩn bị mang tâm trạng căng thẳng. Tôi nhìn lại đồng hồ… nó nhích mãi mà chưa qua con số mười một! Vùng lên, chửi đổng một tiếng trong bụng “đồ con rùa…” Tôi bò ra dịch dần đám dây leo để có thể mở rộng tấm nhìn về phía tay phải, nơi có thể sắp diễn ra cảnh sôi động chết người chỉ cách chỗ tôi khoảng chưa tới ba mươi mét. Vị trí mới không có tảng đá nhưng khi tác chiến tôi có thể thụt lui ẩn nấp một cách dễ dàng. Trên cây cao, tiếng của những con chim Mẹ dẫn mồi cho đàn con khi dồn dập lúc đứt khúc… nghe chanh chách! Covey đang ở hướng Nam tiếng xa hẳn chúng tôi nhưng vọng lại có lúc rõ theo vòng bay. Nó đã được thông báo tình hình… chắc chắn là như thế và cái mắt xích trong cỗ máy chiến tranh đang hoạt động. Tôi sửa lại thế ngồi vì thấy tức nơi hông hay có phải tại mới ăn trưa… ăn quá sớm. Thời gian cháy dần nhưng chậm. Sự căng thẳng theo nhịp kim đồng hồ được đẩy dần lên… đang ở con số mười một giờ ba mươi lăm. Rừng núi im như chết. Gió biến đi đâu mất làm gia tăng cái nóng trong người. Con tim tôi bỗng chỗi dậy khi đàn chim bất chợt kêu thé lên tiếng liên hồi. Tôi sửa lại thế ngồi mắt đăm đăm phía đường về của địch và thoảng nghe có tiếng người. Mọi sự chuẩn bị vào cuộc… cuộc chơi sinh tử! Hai bánh xe đạp đang lao tới nhưng chưa thấy phần trên bởi bụi rậm án ngữ. Đột nhiên như một cánh đại bàng quái dị… tiếp sau là bóng cao lớn của Toán phó xuất hiện. Tức khắc hai thân người đổ nhào trên đường còn hai xe đạp văng xa. Đại úy và người truyền tin (radio man) chia nhau khống chế hai tên địch chưa kịp hoàn hồn bò dậy với nét mặt ngạc nhiên thất thần. Toán viên xạ thủ M79 cũng vừa xong nhiệm vụ thắt khăn vào miệng và bịt mắt tù binh… đã bị còng tay bằng chiếc còng nylon. Tôi vội gỡ mìn phòng thủ. Toán phó vừa phi tang đi hai chiếc xe đạp và hai mũ cối vào bụi rậm… trông thật oai bởi đeo hai súng và chiếc cặp da. Người đi đầu gỡ mìn vừa xong chuẩn bị di chuyển. Mọi việc diễn tiến thuần thục như khi thực tập! Bình tâm, khúc phim được diễn ngay trong đầu khi đang di chuyển. Hết sức nhanh chóng và thật đơn giản… Sự tấn công đầy kinh ngạc bằng chiếc áo lạnh đi rừng quả thật như một cánh đại bàng quất thẳng vào hai tên địch cùng một lúc. Tôi chứng kiến tận mắt như người đi xem kịch ngồi ở ghế hạng nhất. Cái khó khăn ở đây chính là lực tấn công… Toán phó hiển nhiên phải xoay chiếc áo, quật thật đúng lúc và đầy sức mạnh mới có thể đánh chính xác vào phía sau địch quân, không phải một mà cả hai, trong tình trạng đón đầu địch. Thật tài tình và nghề nghiệp, hai con mồi đều ngã về phía trước vừa vặn lọt vào tay của Đại úy và Radio man lao ra chờ sẵn. Tất cả đều được diễn ra trong thời gian cực nhanh, bằng những cái nháy mắt, rồi tức khắc Toán biến vào khu rừng chồi bên cạnh. Covey ở trên đầu từ lúc nào và Đại úy cũng đã đổi balo để trực tiếp giữ liên lạc. Một tiếng súng nổ ở hướng Tây. Tên bộ đội đi trước đứng khựng lại vẻ chần chừ nhưng khi mũi súng chĩa vào lưng, hắn mới chịu bước tới. Toán phó vừa đi vừa chiếu gương cho Covey. Đại úy bỗng ra lệnh đổi hướng, theo hướng Bắc… Covey đã chỉ điểm bãi đáp. Tôi và người Radio man rất bận với hai tù binh. Toán đã thoát ra khỏi vạt cây chồi đến một vùng cỏ tranh mịn óng vàng và hai chiếc A1 trên bầu trời đang đến theo cái dõi mắt của Đại úy. Ông ta ra lệnh trải tấm panel hồng đỏ và luôn chỉ điểm mục tiêu. Một rocket khói được Covey phóng ra và rồi loạt bom chùm từ A1 vãi tới tấp vào đúng khu rừng già có con đường. Tiếng súng địch từ dưới đất vang dội cùng tiếng người nghe lao xao hò hét… nhưng chưa thấy phòng không. Loạt bom napalm bùng lên khói lửa chạy dài cả vài trăm mét. Đại úy ra lệnh tôi và radio man mỗi người phụ trách một tù binh thoát trên chiếc trực thăng đầu tiên. Trên bầu trời hướng Đông những đốm trực thăng lớn dần và hai Cobra thế nào cũng đến trước. Tôi rút ra bình xịt gây mê… bằng cách xịt thẳng vào mặt mũi hai tên tù binh đang ngồi. Chiếc A1 xả loạt đại bác… tiếng nổ lan tràn từ trên lẫn bên dưới cùng với khói và lửa. Đoàn trực thăng nhanh chóng nhập cuộc. Sáu trực thăng thuộc phi đoàn 20 Air Commando biệt hiệu Green Hornets thuộc không quân Mỹ. Hai Huey gunship đang vòng trên bãi đáp và một chiếc xả loạt đại bác 20 ly dọn bãi. Đại úy ra dấu chuẩn bị… Toán viên đi đầu sẵn sàng phụ tôi khiêng tên tù binh lên trực thăng. Chiếc Gunship vừa vụt lên với hàng loạt tiếng đạn 40 ly nổ dài và sau nó chiếc Huey đang xuống bãi, cặp kè cùng chiếc Gunship theo yểm trợ. Toán phó radio man bồng tên tù binh đợi sẵn, cùng tôi cũng sẵn sàng.
Trên đường về căn cứ, người sĩ quan rước Toán khui chai sâm banh. Tôi thấy rõ nút chai bắn vút ra ngoài cửa trực thăng. Bên dưới sàn hai tên tù binh vẫn còn bất tỉnh dù rằng đã được cột chặt vào trực thăng theo nguyên tắc. Một điếu thuốc hút tự do sao mà sướng thế! Nhất là hòa cùng sâm banh uống ngụm to chất ngất. Nghe trong cái mũ bay… người sĩ quan rước Toán nói ” Bên kia… Đại úy cũng đang uống mừng.” Và theo tay chỉ… Nắng vàng chiều rực rỡ trên phông nền xanh cây lá.