Monday, January 4, 2021

Y Sĩ Biệt Kích Dù Lôi Hổ (Nha Kỹ Thuật /Tổng Tham Mưu Kon Tum - Mùa Hè Đỏ Lửa.)

(Tưởng nhớ hương hồn Y Sĩ Trung Tá Bửu Trí, Trung Úy Sĩ Quan Trợ Y Ngọc.)
Tôi tuy thuộc vào hạng nhỏ con và thường bị bạn bè gọi là “Sữa” nhưng lại rất thích binh chủng Nhảy Dù. Thường mơ ước rằng khi ra trường sẽ là một Y Sĩ Nhảy Dù. Đọc truyện Y Sĩ Tiền Tuyến của Bác Sĩ Trang Châu tôi lại càng thêm mơ mộng. Tôi thích đi nhảy dù vì thích bận đồ rằn ri, đội nón đỏ, có huy hiệu nhảy dù trên ngực áo. Thấy các quân nhân Nhảy Dù chiều thứ 7 dạo phố với các nữ sinh thật là thơ mộng.
Cũng vì thích màu áo  mà  tôi  sém  chút  nữa là hòm gỗ cài hoa! Tuổi trẻ có những tư tưởng lạ lùng mà sau nầy về già suy nghĩ lại mới biết sợ, không nên “giỡn mặt tử thần,” đúng  là  “Chưa  thấy  quan  tài  chưa  đổ  lệ.”
Tôi nhập ngũ vào cuối năm 1971 khóa 13 Y sĩ trưng tập thụ huấn quân sự tại trường Bộ Binh Thủ Đức. Trong thời gian này, thỉnh thoảng  có một số Y Sĩ Nhảy Dù về thăm các bạn YK Sài Gòn. Ôi nón đỏ, bộ đồ trận rằn ri, trông thật là oai phong lẫm liệt. Tôi thầm hy vọng  là khi chọn nhiệm sở sẽ có 1, 2 chỗ Nhảy Dù. Rồi thời gian thụ huấn quân sự và Hành Chánh Quân Y cũng trôi qua và ngày chọn nhiệm sở cũng đến. Các bạn Dược Sĩ Trưng tập được chọn nhiệm sở trước Y Sĩ trưng tập 2 ngày. Tình cờ tôi gặp Dược Sĩ Sơn cùng khóa 13. Anh cho biết là anh chọn Nha Kỹ Thuật/TTM.
Sơn cho tôi biết là Nha Kỹ Thuật đồn trú ở Phú Thọ Sài Gòn. Khi tôi nói là tôi chỉ thích đi Nhảy Dù thì Sơn nói đây cũng là Nhảy Dù Lôi Hổ, tôi hỏi thêm chi tiết và có ý định chọn NKT.
Đến ngày chọn đơn vị tôi nhìn lên bảng đen thì thấy có một chỗ NKT và một chỗ Sư Đoàn Nhảy Dù và tôi được xếp hạng 16 trong số gần 100 Y Sĩ trưng tập. Tôi không hề để ý đến các chỗ như Tổng Y viện, Quân Y Viện hay Bệnh Viện Dã Chiến, Bệnh Viện Tiểu Khu mà chỉ cầu mong là đến phiên mình chọn đơn vị sẽ còn có NKT hay Sư Đoàn Nhảy dù.
May thay, các bạn trước tôi chỉ lo chọn QYV, TYV, hay BVTK, đến phiên  tôi vẫn còn chỗ NKT. Tôi vội vã chọn NKT sau khi được Y Sĩ  Đại  Tá  Châu  xác nhận là có nhảy dù ở NKT.  Thế là    tôi đi mua ngay nón đỏ và bộ đồ rằn ri.
NKT/TTM là danh xưng ngụy trang của một đơn vị gọi là Bộ Tư Lệnh Chiến Tranh Ngoại Lệ, ngang hàng cấp Sư đoàn Tổng Trừ bị với cấp số Thiếu Tướng làm Tư Lệnh. NKT gồm nhiều đơn vị khác nhau nhưng trong phạm vi bài viết này tôi chỉ nêu ra hai đơn vị quan trọng nhất đó là:

Hình lấy từ Diễn Đàn Cựu Sinh Viên Quân Y số tháng 5,6 năm 2019

1. Sở Liên Lạc (Lôi Hổ):Bộ Chỉ Huy đồn trú tạiSàigòn, gồm 3 Chiến đoàn Xung kích1,2,3.
2. Sở Công Tác (Hắc Long): Bộ Chỉ Huy đồn trú tại Sơn Trà, Đà Nẵng gồm 5 Đoàn Công Tác 11,68,71,72,75. Các Chiến Đoàn Xung Kích và Các Đoàn Công Tác có nhiệm vụ thả Toán thám sát vào  các mật khu Cộng Sản để thâu thập tin  tức tình báo, phá hoại các mục tiêu trọng yếu của địch. Trước năm 1970, nhiều Toán Thảm Sát Đặc Biệt Xâm nhập Bắc Việt bằng không vận hay hải vận để do thám.

Vào thời tôi được tăng phái đến NKT thì các toán chỉ hoạt động ở miền Nam mà thôi. Mỗi Toán có khoảng 6 người được trang bị vũ khí đến tận răng. Các hoạt động của NKT được giữ bí mật cho nên nhiều khi các quân nhân phục vụ trong NKT cũng không biết nhiệm vụ của các đơn vị bạn.

NKT có một Đại đội Quân Y đóng tại Phú Thọ Chợ Lớn, Y Sĩ Thiếu Tá Bửu Trí làm Y Sĩ Trưởng. Ngày tôi về trình diện thì ĐĐQY gồm có Bác Sĩ Trí, BS Ân, BS Nguyễn Văn Hưng và tôi. Ngoài ra còn có 4 Dược Sĩ, 2 Nha Sĩ, và 4 Sĩ Quan Trợ Y. Bác Sĩ Trí gốc Huế, người Hoàng Tộc rất hiền lành dễ thương, luôn bảo vệ và che chở cho đàn em, được sự quý mến và kính nể của thuộc cấp.

Sau khi trình diện đơn vị, tôi đi học nhảy dù ở trung tâm Long Thành, nhảy chuồng cu ở trại Hoàng Hoa Thám SĐND, 3 tuần huấn nhục “thích chạy bộ hơn đi bộ,” tôi được cấp bằng nhảy dù Việt Nam và Mỹ. Tôi rất thích nhảy Chuồng Cu, xin nhảy nhiều lần. Thật ra có một số quân nhân không dám nhảy chuồng cu, huấn luyện viên phải đẩy ra giùm, nếu sau 3 lần mà không dám tự động nhảy thì sẽ bị loại.

Cảm giác nhảy ra khỏi máy bay C130 của không quân Mỹ, rơi tự do khoảng 5 giây, rồi sau đó dù bung ra, một mình bay lơ lửng giữa trời thật là tuyệt diệu. Một mình ta lơ lửng giữa trời mây! Làm việc ở Sài Gòn được vài tháng thì Mùa Hè Đỏ Lửa xảy ra. Chiến trận Bình Long, QuảngTrị ác liệt, máu lửa. Cuối tháng 3, 1972, Y Sĩ Thiếu Tá Bửu Trí cho tôi biết là tình hình chiến sự ở Kontum gia tăng và sẽ tăng phái tôi lên Chiến Đoàn 2 Xung Kích Lôi Hổ ở Kontum. Thế là tôi khăn gói lên đường ngay.

Chiếc máy bay C46 của Air America vừa hạ cánh xuống phi trường Kon Tum thì bị pháo kích lập tức. Có một số thương vong nhưng tôi may mắn OK. Trung úy Niệm, Sĩ Quan Trợ Y chở tôi về doanh trại CD2XK ở B12 phía Nam của Kontum. Vừa đến Bệnh Xá thì thấy các cố vấn Hoa Kỳ đang thu dọn để lên đường ra khỏi Kontum vì tình hình rất nguy hiểm. Họ để lại cho tôi toàn bộ thuốc men và thực phẩm. Mấy ngày đầu tôi lo tổ chức bệnh xá để tiếp nhận thương bệnh binh. Lúc rảnh rỗi thì lái xe đi thăm Kontum. Thành phố nầy lúc đó còn tương đối yên tĩnh, cát trắng, có sông Dak bla nước rất trong nhưng chảy ngược? Xung quanh là núi non, thành phố nằm ngay ở lòng chảo, rất dễ bị pháo kích, trông giống như Điện Biên Phủ ngày xưa.
Thành phố nói chung rất đẹp. Kontum chỉ có một con đường độc nhất đi Pleiku về phía Nam, Quốc lộ 14, nhưng phải qua đèo Chu Pao thường hay bị Cộng Sản phục kích và đóng chốt nên chỉ có thể đi thoát bằng máy bay mà thôi.
Hàng ngày tôi khám bệnh cho quân nhân và gia đình, cấp thuộc hành quân, huấn luyện cấp cứu cho Y Tá , dân sự vụ khám bệnh cho người thiểu số ở buôn Thượng. Người dân ở đây rất đỗi hiền lành. Họ mời tôi uống rượu cần, nhưng tôi không thích uống rượu, chỉ nhấm nháp lấy lệ mà thôi. Tất cả chúng tôi đều phải học cách xử dụng và thực tập bắn súng chống xe tăng M72.
Tôi quen thân với nhiều sĩ quan Không Quân, họ cho tôi làm Co-pilot đi rước toán khi công tác về. Mỗi lần rước có 2 trực thăng UH1B và 2 gunship. Bay vòng vòng một lúc thì thấy panel của toán ở dưới bìa rừng. Thế là chiếc UH1B vội vàng nhào xuống để rước toán, trong khi gunships chúc lên chúc xuống sẵn sàng bắn che cho toán. Viên sĩ quan ban 3 khuyên tôi đừng có chơi dại như vậy, vì lỡ người pilot chính bị thương hay chết thì làm sao tôi lái máy bay một mình được, tính mạng tôi sẽ coi như hui nhị tì.
Pháo kích của Cộng Quân xảy ra thường xuyên, cứ 2, 3 đêm một lần. Bị thương nhẹ thì tụi tôi săn sóc tại chỗ, nặng thì gửi đi Bệnh Viện Tiểu Khu hay Quân Y Viện. Chuyện cười ra nước mắt là một đêm kia, khoảng 10 giờ tối, tôi nghe một tiếng nổ lớn rồi sau đó có tiếng lính gọi: Bác sĩ ơi, có một con bò đạp mìn ở hàng rào phòng thủ, đùi của nó bị bay vào ngay trại, chúng ta sẽ có thịt bò ăn rồi, nhưng sau đó xem lại té ra là thịt người, có lẽ của trinh sát hay đặc công Cộng sản! Có khi buổi tối tôi phải đi đỡ đẻ. Có lúc có người tự tử... Công việc tương đối nhàn.

Lực lượng phòng thủ Kontum chỉ có sư đoàn 22BB, gồm 2 trung  đoàn  và Bộ Tham mưu Sư Đoàn được dời lên Tân Cảnh để giao chiến với sư đoàn 320 và sư đoàn 2 của CS Bắc Việt. Quân Đoàn II được tăng cường thêm Biệt Động Quân  để  củng cố vững chắc đồn  Ben  Het,  cửa  ngõ đi vào lãnh thổ QĐ II, Quân Khu II.

Đại Tá Lê Đức Đạt Tư Lệnh SD 22  làm Tư Lệnh Mặt trận Tân Cảnh  được một tuần lễ thì địch bắt đầu tấn công lẻ  tẻ. Đại Tướng Cao Văn Viên liền tăng phái cho Đại Tá Đạt một Lữ  Đoàn Dù.

Ngày 04/14/1972 CS tấn công vào căn cứ Charlie. Trung Tá Nguyễn Đình Bảo, Tiểu Đoàn Trưởng TĐ 11 Nhảy Dù bị một hỏa tiễn 122 trúng vào hầm chỉ huy làm ông tử trận. (Bài hát Người ở lại Charlie của TrầnThiện Thanh) và quân ta phải rút ra khỏi Charlie.

Ngày 04/20/1972 Đại Tướng Viên rút Lữ Đoàn Dù tại Kontum để tăng cường cho mặt trận Quảng Trị nên tình hình tại Tân Cảnh bắt đầu đen tối thêm. Tôi nhìn Lữ Đoàn Dù rút đi mà cảm thấy tê tái vì Kontum không còn lực lượng Tổng Trừ Bị nào nữa, chỉ còn sư đoàn 22 mà thôi. Tất cả Sư đoàn Nhảy Dù và TQLC đều dành riêng cho Quảng Trị và Bình Long. Kontum chỉ vào hàng thứ yếu, không quan trọng bằng hai mặt trận kia?

Ngày 04/23/72 mất  Dakto rồi Ben Het. Ngày 04/24/1972 mất Tân Cảnh,  Đại Tá  Đạt mất  tích hay tự sát?

Trong bài viết về Mặt Trận Tân Cảnh, Kontum1972, Đại Tá Trịnh Tiếu cho biết Tư Lệnh Quân Đoàn II, Trung Tướng Ngô Dzu và cố vấn Hoa Kỳ John Paul Vann có kế hoạch dụ sư đoàn 320 CS Bắc Việt vào vùng Tân Cảnh, Dakto để tiêu diệt bằng B52. Rất tiếc là vì có bất đồng ý kiến giữa Tướng Ngô Dzu và John Paul Vann về việc bổ nhiệm tân Tư Lệnh sư đoàn 22 (cho Đại Tá  Lê  Đức Đạt thay  vì Đại Tá  Lê  Minh Đảo) nên trong những ngày 04/21, 04/22 và 04/23/1972, lúc Cộng quân tấn công ào ạt với chiến xa vào Tân Cảnh, JP Vann đã từ chối xử dụng B52, và Tân Cảnh thất thủ.
Sau khi mất Tân Cảnh, bệnh tim của Tướng Ngô Dzu trở nặng, ông  yêu  cầu TT Thiệu cử người thay  thế,  TT Thiệu  chỉ định Thiếu tướng Nguyễn Văn Toàn làm Tư Lệnh QD II, Quân Khu II và Tướng Toàn đồng ý tử thủ Kontum.
Mỗi ngày tôi đều đi họp tham mưu với Trung Tá Tiên CHT. Tình hình Kontum càng ngày càng tồi tệ hơn. Lần lượt các căn cứ bảo vệ như Võ Định, Dakto, Tân Cảnh, Charlie, Delta đều bị mất vào tay địch. Sau khi Tân Cảnh mất, Sư đoàn 22 BB gần như tan rã. Kontum trở thành tiền đồn. Dân chúng nhốn nháo chuẩn bị tản cư, mà chạy đi đâu bây giờ? Tôi có ghé thăm Bệnh Viên Tiểu Khu (BV Dã Chiến?) Kon Tum thì thấy BV bỏ trống không còn gặp ai, có lẽ đã di tản rồi.
Trước tình thế nguy ngập, Tư Lệnh Quân Đoàn II điều động Sư Đoàn 23 BB từ Ban Mê Thuột lên cố thủ Kontum. Trong dịp nầy tình cờ tôi gặp lại BS Nguyễn Khanh YKH4, là Y Sĩ của Sư Đoàn 23 BB di chuyển trên QL 14 ngang qua doanh trại của tôi để tăng viện cho Kontum. Sau đó vài ngày đèo Chu Pao bị Cộng quân chiếm, đóng chốt nên Kontum đã bị bao vây.
Ngày 05/13/1972, Trung Tá Tiên  cho biết là đêm nay quân Bắc Việt sẽ tấn công dứt điểm Kontum. Ông ta nói là ông đã làm chúc thư cho gia đình rồi, có nghĩa là tính mạng của chúng tôi có thể chấm dứt đêm nay. Lúc đó tôi cũng lo sợ không biết là đêm nầy mình sẽ bị thương, hoặc chết hoặc sẽ bị  bắt  là  tù  binh? Tôi dặn dò anh em Quân Y chuẩn bị thuốc men, hầm trú ẩn và phân công việc tản thương.
Suốt đêm trằn trọc không ngủ được. Vào khoảng 5 giờ sáng 05/14/102 thình lình tôi nghe từng loạt  tiếng nổ  kinh  thiên  động  địa, đồ đạc trong bệnh xá đổ nhào. Tiếng nổ liên tục làm ù tai và hất văng tôi xuống đất.
Sau này tôi mới biết là 25 phi vụ B52 được thả xuống 3000 quả bom đủ loại vào các vị   trí của quân Bắc Việt gây thiệt hại nặng nề. Ngày 05/14/1972 trận chiến vẫn còn  tiếp  diễn ở phía Bắc thị xã Kontum. Đủ loại phi cơ Hoa Kỳ và Việt Nam, đặc biệt là Phantom F4 liên tục thả bom bắn phá quân CS chỉ cách chúng tôi khoảng 500m. Một chiếc Sky- raider của Không Quân Việt Nam bị bắn rớt  và phi công đã hy sinh. Một chiếc Skyraider khác cũng bị bắn rớt, nhưng phi công nhảy dù an toàn và  được  lính Lôi Hổ cứu thoát.
Sau đó mặt trận Kontum coi như được giải tỏa. Xin cám ơn B52. Một phái đoàn Nha Kỹ Thuật gồm cả Bác Sĩ Bửu Trí, Y Sĩ Trưởng NKT và SQTYTrung úy Ngọc định đến thăm viếng và ủy lạo chúng tôi nhưng rủi thay máy bay bị bắn rớt, không một ai sống sót. Tôi vừa mừng vì thoát chết nhưng rất buồn khi được tin BS Trí, người đàn anh đáng kính, và Trung úy Ngọc đã ra đi.
Khi bước vào tuổi già con người ta hay hoài niệm chuyện cũ, thường tự hỏi tại sao mình có thể có những quyết định đầy nhiệt huyết, bất cần, thời trai trẻ. Nhưng những cái “ngông”  đó lại là những kỷ niệm sâu đậm đáng nhớ nhất của một kiếp người, nhất là  kiếp  trai  thời loạn. Để thỉnh thoảng vẫn làm tôi bâng khuâng nhớ lại, nhất là những lúc tháng Tư về.

9/2017 (updated)
Y Sĩ Trung Úy Bùi Cao Đệ YKH-4 


Tài Liệu Tham Khảo:

1.Trung Tá Lữ Triệu Khanh. Lịch Sử Nha Kỹ Thuật/BTTM/QLVNCH
2.Đại Tá Trịnh Tiếu: Mặt trận Tân Cảnh, Kontum,1972

Tuesday, December 29, 2020

Người về từ Oregon - NKT Nam Caliofrnia

It been a long over due for us to meet. Some of our comrades have been faded away. Any moment’s from now on for us. It’s a bonus from God.
Đã từ lâu anh em không được gặp nhau. Một số đã ra đi về miền miên viển. Kể từ nay khi mình còn gặp được nhau thân thiện đó là phần thưởng của Thượng Đế dành cho anh em mình. (NBA) Oregon

Phạm Hòa, Anh Trần Đức Huynh, LH Nguyễn Hữu Thọ, HL Võ Văn Hương, Chung Tử Ngọc, LH Nguyễn Bác Ái Portland Oregon, HL Lê Tinh Anh. 12/29/2020 


Lôi Hổ Trần Đức Huynh và Nguyễn Bác Ái


Anh Chị Lê Tinh Anh

Anh Trần Đức Huynh, LH Nguyễn Bác Ái và Anh Huỳnh Ngọc Thương

 

Chung Tử Ngọc, Anh Nguyễn Hữu Thọ và Phạm Hòa 
 





 

Monday, December 21, 2020

Merry Christmas and Happy New Year 2021 - Chiến Sĩ Vô Danh Nha Kỹ Thuật


 

Anh Chị Tống Hồ Huấn từ New Zealand

                 Lôi Hổ Trung Covey từ San Jose California 

Merry Christmas and Happy New Year 2021 from Phạm Hòa  Đoàn Công Tác 72 Nha Kỹ Thuật / Nam California 

Happy Christmas and a Happy and Safe New Year 2021
Lữ Triệu Khanh / BCH/NKT
North Carolina
 
Thân chúc quý chiến hữu mùa Giáng Sinh và năm mới 2021 bình an và hạnh phúc
Viếng thăm West point academy 1971, 60 năm qua rất mau
Tựu Nguyễn và gia đình 
 
CHÚC ACE VÀ CÁC CHIẾN HỮU, MỘT MÙA GIÁNG SINH AN LÀNH, HẠNH PHÚC VÀ VUI KHỎE !!!...  Xuân Gồ Chiến Đoàn 3, 2 Xung Kích.
 
 Merry Christmas and Happy New Year 2021 - Kingbee Nguyễn Hải Hoàn
 

CHÚC TOÀN THỂ ANH EM KINGBEE 219 MÙA GIÁNG SINH 2020 VÀ NĂM MỚI 2021 . VUI VẺ - HẠNH PHÚC VÀ AN LÀNH.
KingbeeMan
 

Merry Christmas and Very Happy New Year 2021 
Kingbee Trần Ngọc Thạnh
 

Thân Chúc Các Bạn và Toàn Gia Đình

Một Giáng Sinh Đầm Ấm và Một Năm Mới Khỏe mạnh, nhiều May mắn

Best wishes to you and your family for a Merry Xmas and a Happy New Year.

Meilleurs voeux à vous et votre famille pour un Joyeux Noël et une heureuse nouvelle année.

Phạm Công Khanh & gia đình
Melbourne / Australia

 


CHAPLAIN’S CHRISTMAS MESSAGE (Special Operations Association)
The Christmas Star
                                    Chaplain John “Doc” Padgett

Troubled times indeed. Political factions are vying for control of the nation, one clinging to power and the other trying to dislodge the leader. There is talk of political chicanery and dishonesty. Militias are forming and arming. Disease has affected everyone in the population to one extent or another and governors are taking unto themselves powers that were never designated. Troops are fighting in large and small conflicts while trying to keep the peace. 
Sound familiar? It is not 2020, but circa AD one, when Christ was born. Our Savior came into the world at a time of turmoil and strife. Indeed, when some heard of His birth they expected an ardent revolutionary who would free them from the yoke of Rome. What they got instead was one who would free them from sin. 
The Bible speaks of a great celestial event at or about the time of the birth of Christ. It was significant enough for educated noblemen, the “Three Kings”, to follow the direction of what was termed a star and seek Christ. Astronomers disagree about the source of the star. It may have been a conjunction of planets aligned to appear as a huge star, it may have been an exploding star in a far away galaxy, or other phenomena. But the Lord was pleased to make it appear. 
The Star of Bethlehem was not only a remarkable celestial sight and aid to navigation, but it’s light signified the Light of the World coming to humanity.  It was symbolic of hope, optimism and God’s love for us, his people. In dark times the star shone brightly and announced that light overcomes darkness, as Jesus overcomes evil and sin.
Tonight, December 21st, there will be another “Christmas Star” in the southwestern sky. Jupiter and Saturn will align in the closest visible conjunction in some 800 years.  It is appropriate that God is sending this star to us at this time of a global pandemic, political unrest, and so much other turmoil. Perhaps the Lord wants to assure us that He is still with us, His Son continues to be the light of the World and is here as our living Savior who continues to love us and who takes away our sins.
This Christmas season pray a prayer of thanks for the greatest gift of all, Jesus Christ, and share the message of the miracle and meaning of the Christmas Star…. and the second one.

 

 Lôi Hổ Đoàn Hữu Định Chiến Đoàn 3 Xung Kích / Virginia 

Bài Thánh Ca Buồn - Trần Thái Hòa

Tác giả: Nguyên Vũ

Bài thánh ca đó còn nhớ không em
Noel năm nào chúng mình có nhau
Long lanh sao trời thêm đẹp môi mắt
Áo trắng em bay như cánh thiên thần
Giọt môi hôn dưới tháp chuông ngân

Cùng nhau quỳ dưới chân Chúa cao sang
Xin cho đôi mình suốt đời có nhau
Vang trong đêm lạnh bài ca Thiên Chúa
Khẽ hát theo câu đêm thánh vô cùng
Ôi giọng hát em ngân não buồn

Rồi mùa giá buốt cũng qua mau
Lời hẹn đầu ai nhớ dài lâu
Rồi một chiều áo trắng phai màu
Em qua cầu xác pháo bay sau

Lời nguyện mình Chúa có nghe không
Sao bây giờ mình hoài xa vắng
Bao nhiêu đêm Chúa xuống dương gian
Bấy nhiêu lần anh nhớ người yêu

Rồi những đêm thánh đường đón Noel
Lang thang qua miền giáo đường dấu yêu
Tiếng thánh ca ngày xưa vang đêm tối
Nhớ quá đi thôi giọng hát ai buồn
Đêm thánh vô cùng lạnh giá hồn tôi ...
  
 

Ngày xửa ngày xưa dân Sài Gòn cũng đón mừng giáng sinh trong niềm hân hoan cũng không thua gì các dân tộc trên thế giới. Các cây thông 🌲 lớn nhỏ bán khắp nơi, đồ trang trí đèn chớp tắt, thiệp giáng sinh và quà tặng cho nhau được bán trong tiệm sách và trên các lề đường. Đúng 12g đêm thì ăn Réveillon và người công giáo thì đi lể nữa đêm.
 
Chúc Mừng Noel from Hồng Nguyễn Canada

If it wasn’t for this Christmas tree that greets me at the entrance of our office building, i wouldn’t have remembered Christmas is only a few days away... (Roxane Chow)

Mến chúc người hùng "Lôi-Hổ" một năm mới an vui, hạnh phúc bên người thân :
KB Hoàn
 
  

23

Mùa Sao Sáng

Tác giả: Nguyễn Văn Đông
Có ai về miền quê hương lửa khói cho tôi nhắn vài câu .
Cách xa lâu rồi không biết em còn giận hờn anh nữa thôi .
Chuyện ngày xưa hai đứa thương nhau trong đêm nhiều sao sáng
Dưới lầu chuông anh khắc tên nhau chung trong lời khấn xin ,chan chứa niềm tin.
Có ai ngờ tình yêu ngày đó gieo ngang trái sầu lo .
Lửa binh lan tràn ,hai đứa đôi đàng mộng đẹp kia vỡ tan.
Từng hồi chuông tha thiết bi ai vang trong mùa quang tái
Tiếng cầu kinh khe khẽ thôi vang khi quân giặc dẫm tan ,ngôi thành lầu chuông

Nhớ mãi ngày ấy ,quân cướp xô mưa hạ gác chuông ,
Nước mắt em tuôn xót xa quỳ trên đống tro tàn.
Nhớ mãi ngày ấy,anh vót tre dựng lại gác chuông
Với chí ngây thơ vững tin cầu mong tấm lòng thành kỷ niệm của chúng ta
Mấy năm rồi buồn vui ngày đó theo anh giữa trời sương
Dẩu xa muôn trùng nhưng sống muôn đời chuyện lầu chuông thưở xưa
Và từng đêm anh chấp hai tay xin cho tình yêu đó
Thắm nhuần trong tay chúa ban ơn anh xây lại gác chuông trên kỷ niệm xưa

Nhớ mãi ngày ấy ,quân cướp xô mưa hạ gác chuông ,
Nước mắt em tuôn xót xa quỳ trên đống tro tàn.
Nhớ mãi ngày ấy,anh vót tre dựng lại gác chuông
Với chí ngây thơ vững tin cầu mong tấm lòng thành kỷ niệm của chúng ta
Mấy năm rồi buồn vui ngày đó theo anh giữa trời sương
Dẩu xa muôn trùng nhưng sống muôn đời chuyện lầu chuông thưở xưa
Và từng đêm anh chấp hai tay xin cho tình yêu đó
Thắm nhuần trong tay chúa ban ơn anh xây lại gác chuông trên kỷ niệm xưa 
 

Niềm Vui Mùa Giáng Sinh
- Nguyễn Thị Thêm -

Ngọc cho xe quẹo vào ngõ nhà mình. Xóm vắng tanh. Ngọn đèn đường chiếu xuống buồn bã hiu hắt. Bấm nút, cửa garage mở. Từ từ cho xe vào trong. Bấm nút cửa garage đóng lại. Ngọc ngả người trên thành ghế mệt mỏi rã rời. Cô muốn ngồi đây, nhắm mắt lại và ngủ một giấc thật ngon.

Nhưng không được, còn bao nhiêu thứ đang chờ bàn tay của Ngọc. Cô mở cửa bước xuống xe uể oải. Bật đèn phòng khách, nhìn xung quanh một lượt, cô tin chắc các con đã đi ngủ. Nhìn đồng hồ treo tường đã gần 11 giờ đêm. Quăng giỏ xách tay lên ghế salon, Ngọc mở đèn nhà bếp.

Ánh sáng chan hòa, rọi vào bàn ăn ngổn ngang ly uống nước. Vài chai nước lọc dở dang cũng nằm ở đấy xen lẫn những tờ giấy được xé vứt đi. Nhìn vào sink, một đống chén bát chờ rửa. Lắc đầu chán nản, cô cầm xách tay bước lên phòng ngủ.

Bật sáng đèn, căn phòng trống trơn, chăn nệm vẫn như buổi sáng trước khi đi làm. Như vậy Hoàng vẫn chưa về. Hồi nãy nhìn vào chiếc sopha trống trơn, Ngọc đã đoán chồng vẫn chưa về còn la cà với bạn.

Thay vội áo quần, Ngọc khẽ khàng mở cửa phòng các con xem chúng đã ngủ chưa. Bé Linh nằm co quắp, chăn rơi xuống đất. Ngọc đắp chăn lại cho con. Nhìn gương mặt con yên bình dễ thương, Ngọc muốn cúi xuống hôn lên đôi má. Nhưng nghĩ mình đi làm về chưa tắm rửa, mùa Covid lây lan, thôi thì giữ gìn được gì cứ giữ

Xuống thang lầu nhẹ nhàng , Ngọc vào nhà bếp mang găng tay rửa sạch đống chén bát dơ, thu gọn bàn ăn, quét sạch nhà bếp. Đứng trước tủ lạnh, Ngọc suy nghĩ ngày mai sẽ nấu cho các con món gì. Cá kho và thịt bò xào cải. Ngọc nghĩ vậy và lôi thịt và cá trong tủ đá ra để vào ngăn lạnh.

Nhìn đồng hồ đã gần 12 giờ đêm rồi mà Hoàng vẫn chưa về. Ngọc biết rõ giờ này chồng mình đang say xỉn ở nhà một người bạn nào đó. Có thể đêm nay Hoàng sẽ về và sẽ ngủ ở dưới này, ngay bộ salon nàng đang ngồi. Hay anh sẽ đi tới sáng để khỏi phải lái xe về nguy hiểm.

Ngọc nhìn lên trần nhà để nuốt những giọt nước mắt. Nước mắt đã chảy quá nhiều, nàng không muốn nó chảy ra ngoài nữa. Đã gần nửa  năm qua, kể từ lúc tiệm sửa xe bị phá sản, Hoàng đã thành một người khác.  Bất cần đời, không để mắt tới gia đình vợ con. Hoàng sống cho riêng mình và kết nghĩa bạn bè với ông thần men. Sau lần Hoàng  lái xe say rượu bị phạt nặng tịch thu bằng lái, Ngọc đã bắt đầu những ngày vất vả gấp đôi. Mỗi sáng dậy sớm, nấu thức ăn cho con ăn sáng ăn chiều, đưa con đến trường, chở Hoàng tới nơi làm việc  rồi mới đến chỗ làm.

Ngày nào cũng vội vàng tất bật, Ngọc thấy cuộc đời mình sao quá khổ. Hoàng không hề thấy sự vất vả của vợ, anh vẫn tà tà nhậu nhẹt, phó mặc chuyện nhà và con cái cho Ngọc. Tuy nhiên những ngày đó vì được vợ đưa rước, Hoàng về nhà đúng giờ. Bữa cơm tối còn có hai người, Hoàng cũng phụ vợ một ít tiền nhà và tiền bảo hiểm xe. Bây giờ được lái xe đi, Hoàng tự do muốn về nhà lúc nào tùy ý. Tiền đem về bất thường, khi có khi không. Đôi khi không có tiền đổ xăng phải mượn vợ.

Nhiều hôm đi làm về, thấy chồng nằm trên ghế nồng nặc mùi rượu Ngọc không kìm chế được sự tức giận. Ngọc kéo Hoàng dậy, la lối và khóc gào. Hoàng đôi lúc nói lại, có lúc lầm lì bất cần ngủ tiếp. Dùng cứng không được, Ngọc xoay ra mềm dịu mong chồng nghĩ lại mà thay đổi. Những ngày chồng ở nhà, Ngọc tâm sự, khuyên răn và năn nỉ. Nàng cần một người cha cho con cái, một bờ vai cho mình. Nàng muốn kéo chồng ra khỏi vũng lầy nhưng bất lực. Nói ít Hoàng còn về nhà sớm một chút. Nói nhiều, Hoàng đi tới sáng luôn. Trong nhà Hoàng lầm lì, ăn qua loa, ngủ như thu mình một góc nhỏ ở ghế salon.

Đưa tay quệt nước mắt, Ngọc tắt đèn lên lầu tắm rửa. Nhìn vào gương, Ngọc thấy mình xa lạ đến tội nghiệp. Chuyện gia đình Ngọc giấu nhẹm không cho mẹ và các em biết. Ngọc chịu đựng một mình trong đau đớn và tủi hờn. Tự nhũ mình tuổi thân nên mạng mình cô độc, khổ như vậy thì phải chịu. Quan niệm "Cái số cực" khiến Ngọc nấn níu với chồng để lo cho con. Ngọc hiểu rõ, nếu các em nàng biết Hoàng tệ bạc và hư hỏng như vậy sẽ khuyên nàng ly dị. Xứ Mỹ mà! đàn ông đàn bà đều bình đẳng, cùng làm việc và góp sức nuôi con. Không hợp thì chia tay để làm lại cuộc đời. Con cái nhất là con gái sẽ không bị hình ảnh của cha  ảnh hưởng tới cuộc sống hôn nhân sau này. Nhưng chia tay ư? Ly dị ư? Gia đình cần phải có một người đàn ông, nhất là Ngọc vẫn rất yêu chồng.

.....

Hoàng mở cửa đi vào, đầu nhức như búa bổ. Người hâm hấp sốt và rất khó chịu. Hoàng bật đèn và ngã người trên ghế salon. Cơn say chưa tan nhưng người mệt cực kỳ. Thèm một ly nước ấm, Hoàng gắng gượng  bước vào phòng tắm. Gục đầu vào bồn cầu nhưng không thể ói ra dù trong người rất khó chịu. Tay vói bíu chặt cạnh bàn, Hoàng cố đứng lên nhưng người liêu xiêu muốn té. Bất ngờ tay đụng vào ly nước súc miệng. Cái ly rơi xuống nền nhà vỡ toang.

Từ nãy giờ Ngọc nằm im lắng nghe từng tiếng động dưới nhà. Nàng đoán được chồng đã về nhà và đang làm gì. Hoàng vào toilet, rồi tiếng chàng nôn ọe Ngọc cũng nằm im. Nhưng khi nghe tiếng ly vỡ, nàng ngồi bật dậy và vội lao xuống lầu. Nàng sợ chồng say đạp nhầm miểng hoặc té hôn mê phải đi cấp cứu.

Thấy Hoàng ngồi sụp xuống ở cửa phòng tắm, tay đầy máu, Ngọc run sợ chạy ùa vào và dự định kêu 911. Hoàng đưa tay bảo Ngọc dìu đứng dậy và can không cho gọi. Anh nói nhừa nhựa:

- Không sao, không sao. Đừng gọi cấp cứu.

-Nhưng anh chảy máu rồi nè. Bị thương nhiều không? Có sao không?

-Không sao, cho anh vào ghế nằm.

Ngọc dìu chồng lại phòng khách để nằm dài trên ghế và giặt khăn lau mặt cho Hoàng. Mặt Hoàng đờ đẫn, mắt đỏ ngầu và miệng tỏa ra mùi rượu nồng nặc. Ngọc vừa giận vừa sợ, muốn nện cho chồng mấy cái để hả hơi mà không dám. Hoàng nhắm mắt mê man, thỉnh thoảng giật người bắn lên chồm ra ngoài định ói. Ngọc lấy cái thau để hờ một bên, pha ly nước chanh gừng giảm rượu đổ vào miệng cho chồng. Ngọc lau sạch bàn tay Hoàng băng bó chỗ bị miểng đâm rồi vào toilet dọn dẹp những mảnh vỡ của ly.

Ngọc vào bếp, vo gạo nấu cháo rồi ngồi nhìn chồng: "Tại sao phải thức đêm nấu cháo. Tại sao không bỏ lên lầu ngủ cho khỏe?. Tại sao phải ngồi đây lo lắng khi người đàn ông đó đã ngủ say" Tại sao? tại sao? Ngọc không hiểu được ma lực nào mà mỗi lần Hoàng làm sai Ngọc vẫn tha thứ và chịu đựng. Tình yêu ư? Tình yêu có còn không khi nước mắt khóc đến cạn. Khi trái tim đau thường xuyên vì những lầm lỗi không thể cứu vãn.

Ngọc sờ trán chồng, đầu Hoàng hâm hấp sốt. Có phải bị dính Covid rồi không? Anh buồn ói, sốt và khô cổ. Mang vội khẩu trang cho mình Ngọc lấy nước lạnh chườm trên trán Hoàng liên tục. Nồi cháo đã xong, Ngọc mệt mỏi ngủ ngồi trên ghế.

Hoàng mở mắt. Đầu vẫn còn đau và cổ họng đắng nghét. Nhìn qua bên cạnh Ngọc đang ngoẻo đầu ngủ ngồi trên chiếc ghế sopha. Hoàng trở người ngồi dậy, chiếc khăn còn ướt rơi xuống đất. Thì ra cả đêm qua Ngọc đã thức đắp lên trán cho mình.  Cơn say đã hết, sốt cũng giảm Hoàng ngồi yên ngắm vợ. Quả thật Ngọc đã sa sút rất nhiều. Mái tóc phủ lòa xòa trên gương mặt mệt mỏi khiến Hoàng chạnh lòng. Còn đâu cô gái xinh nhất xóm ngày xưa. Cô dâu vừa đẹp vừa hiền của Hoàng đây mà. Hoàng đứng dậy, tính đưa tay vén tóc vợ bỗng đâu ngứa ở cổ. Cơn ho kéo đến bất chợt của Hoàng làm Ngọc bừng tỉnh. Nàng hốt hoảng kéo chồng ngồi lại ghế, xoa ngực, đưa tay sờ trán.

-  Sốt đã giảm. Anh ăn chút cháo để còn uống thuốc.

Ngọc lăng xăng vào bếp múc cháo, pha nước ấm và lấy thuốc để lên bàn ăn. Trong khi Hoàng ăn, Ngọc đi vội lên lầu, thu vén quần áo đồ dùng cá nhân bỏ vào giỏ xách và đem qua phòng bé Linh. Ngọc nói với chồng:

-  Anh uống thuốc Tylenol xong lên phòng mình ngủ. Em sẽ ngủ chung phòng với bé Linh. Anh sốt, ho và có nhiều dấu hiệu nhiễm Covid. Anh nên đi xét nghiệm cho an toàn.

- Chỉ khéo làm lớn chuyện. Hoàng nói tỏ vẻ không hài lòng

- Không đâu! Hãy vì các con và cả nhà mình. Nghe lời em ngày mai anh phải đi xét nghiệm.

Hoàng không tin mình bị dính Covid 19. Anh không thể bị lây dịch bệnh. Trong đám bạn, đứa nào lây cho anh. Hoàng suy nghĩ và trong đầu điểm lại những người mà anh tiếp xúc. Hoàng dự tính đi lại phòng khách nằm, nhưng Ngọc đã kéo tay chàng chỉ lên lầu.

- Trời đã sáng, các con chuẩn bị dậy ăn điểm tâm rồi học. Anh hãy lên phòng rửa ráy và nằm nghỉ. Đừng để các con bị lây bệnh. Em sẽ chăm sóc cho anh.

- Như vậy phải cách ly....

- Đúng vậy quarantine cho đến khi thử âm tính với Coronavirus. Sáng mai em xin nghỉ, mua thêm đồ ăn, nước uống và thuốc xông.

Hoàng hậm hực lên lầu , lần đầu tiên Ngọc điều khiển chồng mà Hoàng không thể ra oai với vợ. Ngọc nói có lý, bằng chứng là Hoàng thật không ổn chút nào. Cổ đắng, đầu vẫn còn choáng váng và sốt vẫn chưa tan.

Kể từ hôm Hoàng ngã bệnh bạn bè nghe nói sợ hãi. Gọi phone đứa nào cũng dặn Hoàng không được tới nhà. Có đứa còn chửi Hoàng thậm tệ. Bảo Hoàng mắc dịch mà còn tới ăn uống chung, ngộ lỡ bị lây cả đám thì sao. Tin tức Hoàng bị dịch bệnh lan truyền nhanh trong nhóm bạn nhậu. Cả bọn như ngồi trên đống lửa, bị vợ con sợ hãi sỉ vả cách ly, bọn họ rủ nhau đi xét nghiệm. Trong khi Hoàng còn ngần ngừ chưa tin mình bị dính coronavirus.

Cuối cùng Ngọc phải chở chồng đi xét nghiệm vì Hoàng bảo người không được khỏe, không dám lái xe. Không hiểu Hoàng mệt thật hay sợ kết quả không hay. Sự trốn chạy vô lý và yếu đuối như bản tính cố hữu của Hoàng. Không dám đối diện và đương đầu với thất bại của mình.

Những ngày bị giam lỏng trong bốn bức tường của căn phòng Hoàng buồn và chán lắm. Hoàng gọi phone cho nhóm bạn thân. Thường ngày ngồi nhậu cả buổi, nói chuyện trên trời dưới đất liên tu bất tận quên cả giờ về. Vậy mà bây giờ gọi phone không biết nói chuyện gì. Đôi ba câu là tắt tịt. Có đứa nói bận rồi tắt phone, đôi khi phone reo hoài mà không ai bắt. Hoàng nhận thấy bạn bè dường như sợ Hoàng lây dịch dù là chỉ đến với nhau trên phone.

Hoàng ăn ngủ, vệ sinh trong phòng riêng trên lầu. Cần gì là gọi phone cho vợ. Mỗi ngày cơm nước Ngọc nấu đem lên để ở cửa. Thuốc uống, thuốc xông Ngọc cũng bưng lên tận nơi. Đêm trằn trọc không ngủ được quá cô đơn Hoàng bấm gan gọi Ngọc bởi vì Hoàng biết Ngọc đang ở dưới nhà. Ban đầu chỉ nói về diễn biến sức khỏe, xin một ly sữa ấm hoặc vài cái bánh ngọt. Rồi thì những cú gọi về đêm thường hơn Hoàng hỏi thăm về con cái về công việc, sức khỏe của Ngọc. Dần dà trong căn nhà, chỉ cách bức vách Iphone hai người hoạt động liên tục. Họ trao đổi tin tức những chuyện vui buồn của hai vợ chồng. Ban đêm hai người hai phòng ôm phone tâm sự suốt đêm quên cả ngủ. Ngọc kể chàng nghe chuyện học hành các con, chuyện Ngọc lại bị thất nghiệp vì tiệm ăn bị đóng cửa đợt hai.

Khó khăn trước mắt là trang trải tiền nhà, tiền bảo hiểm, tiền tiêu dùng trong lúc thất nghiệp. Nhưng Ngọc luôn an ủi nói Hoàng yên chí trị bệnh. Virus sẽ bị đánh gục, Hoàng sẽ khỏi bệnh và đi làm trở lại. Hiện tại Ngọc sẽ cố gắng xoay sở. Hai vợ chồng nói về Giáng Sinh gần kề, tổ chức gì cho các con ngày lễ, nấu món ăn gì. Trong những phút lắng lòng nhất Ngọc nhắc chuyện ngày xưa, những ngày hạnh phúc tuyệt vời nhất mà Hoàng đem đến cho nàng. Hoàng kể về lần gặp Ngọc đầu tiên. Ngọc kể Hoàng nghe lần bị mẹ suýt đánh vì đi chơi với Hoàng về trễ.  Đêm noel hai đứa rủ nhau đi ăn reveillon ở nhà bạn.....Và biết bao nhiêu kỷ niệm êm đẹp một thời yêu nhau.

Mấy ngày chờ kết quả thử nghiệm tuy không gặp mặt mà hai vợ chồng thấy hiểu nhau hơn. Những gì trước kia không thể nói bây giờ được dịp phơi bày. Có lẽ nói trên phone dễ dàng hơn khi ngồi đối mặt. Những chướng ngại tâm lý được vượt qua để hai vợ chồng trút hết những ý nghĩ trong đầu.

Hoàng vô cùng ân hận đã suy nghĩ sai lệch bỏ bê gia đình. Hoàng vì tự ái đàn ông nên trốn tránh sự thật thất bại của mình. Hoàng sợ phải nhìn thấy Ngọc vất vả và chịu đựng. Hoàng đã khiến cho Ngọc bị đè nén, uất ức phải nói những câu không nên nói. Hoàng đày đọa bản thân mình trong men rượu một cách lố bịch và ngu si. Lần đau bệnh này giúp cho Hoàng nhìn lại mình và cuộc sống vợ chồng.

Riêng Ngọc, tuy nàng lo sợ cho bệnh tình của chồng nhưng nàng hạnh phúc thật nhiều. Hoàng đang ở trong nhà, chàng không say sưa hay lạnh lùng xa lánh. Hoàng đã mở lòng chịu nói chuyện và hiểu ra vấn đề gút mắc của hai vợ chồng . Ngọc chỉ mong như vậy, mong người đàn ông của đời nàng sẽ nhìn lại, thấy ra và làm lại từ đầu. Ngọc vui lên mỗi ngày khi Hoàng không có những triệu chứng nguy hiểm của dịch bệnh. Nàng nhận thấy hạnh phúc đang trở về bên nàng.

......

Có tiếng phone reo. Hoàng vội vã bắt phone khi thấy hiện địa chỉ nơi gọi. Tay Hoàng run lên và hồi hộp khi đón nhận kết quả xét nghiệm của mình: Âm Tính. Hoàng mừng như mình vừa trúng số. Chàng hét to lên:

-Em ơi, Ngọc ơi!

Rồi chàng vội mở cửa phòng để bước ra ngoài. Ngay lúc đó chàng thấy Ngọc đang bưng nồi nước xông lên lầu. Mái tóc nàng bù xù xõa xuống trán, mặt đỏ bừng vì hơi nóng. Gương mặt Ngọc hốc hác mệt mỏi. Hoàng vội chạy tới đỡ nồi nước xông từ tay vợ. Ngọc sửng sốt la to:

- Đừng anh, đừng ra ngoài, mang khẩu trang vào.

Hoàng cố nén sự xúc động nói to

-  Có kết quả rồi, anh âm tính. Không dính Covid. Nói xong Hoàng đặt nồi nước xông xuống và ôm chầm lấy vợ

-  Cám ơn em. Anh xin lỗi.

Ngọc sau giây phút sửng sốt òa lên khóc. Hạnh phúc vỡ òa trong niềm vui. Nàng ôm lấy chồng, vùi đầu vào ngực chồng như xa nhau lâu lắm. Tưởng rằng phải mất Hoàng vì dịch cúm tai ác. Nhưng không ngờ trong bất hạnh đó nàng đã tìm lại được người chồng yêu dấu thuở nào.

-  Anh đã được xả trại phải không em. Không cần phải cách ly.

-  Phải. Anh được xả trại về với gia đình và chúng ta làm lại từ đầu.

Niềm vui lan tỏa. Mùa Giáng Sinh đã về thực sự trong căn nhà bấy lâu đã mất  nụ cười. Ngày mai họ sẽ trang trí cây thông. Ánh đèn rực rỡ, thiên thần và những quả bóng nhỏ sẽ lấp lánh niềm vui hạnh phúc. MERRY CHRISTMAS.

Nguyễn thị Thêm.

Dec 19/2020

 

Wednesday, December 16, 2020

Chiến tranh Việt Nam đã Kết thúc 45 năm, nhưng Thương Phế Binh VNCH thì chưa kết thúc.

tSponsoarsnuChiến tranh Việt Nam đã Kết thúc 45 năm, Những người may mắn giờ đây đã chăn êm nệm ấm khắp phương trời nơi đất khách, hệ lụy của cuộc chiến vẫn còn đối với Thương Phế binh Việt Nam Cộng Hòa (TPB VNCH) nơi quê nhà , họ vẫn sống cuộc đời không lành lặn, mưu sinh như bao nhiêu mảnh đời bất hạnh nơi quê nhà Việt nam. Không những vậy, các TPB VNCH còn bị phân biệt đối xử, ngược đãi vì họ bị chính quyền mới xếp vào thành phần “ngụy quân, ngụy quyền” và “có nợ máu với nhân dân”.
Cuộc xua đuổi từ sau kết thúc cuộc chiến năm 1975 cho đến ngày hôm nay hầu như vẫn không hề dừng lại đối với những con người TPB VNCH. Họ là những con người có phẩm giá và nhân vị, thiệt thòi hơn, họ còn bị thương tích, khuyết thiếu một phần thân thể do chiến tranh để lại. Họ thực là những con người yếu thế trong xã hội. Đáng ra họ phải được tôn trọng, bảo vệ, nâng đỡ. Cớ sao lại ra tay truy cùng diệt tận họ?
Thân phận của người TPB VNCH trong xã hội này là thân phận của người yếu thế, đau khổ. Họ đáng được chúng ta tôn trọng, bảo vệ và yêu thương.
Là người Việt Nam, chúng ta có bổn phận tri ân những người con đã hy sinh cho Tổ quốc, những người đã dùng cuộc đời mình để đóng một dấu ấn khó phai vào một thời kỳ lịch sử của dân tộc. Hãy cùng cầu nguyện cho họ những ngày tháng còn lại được an lành, với sự quan tâm nâng đỡ trong tình đồng bào và lòng yêu nước của tất cả chúng ta.
Những cựu quân nhân TPB VNCH đều tâm tình rằng họ đã đến tuổi gần đất xa trời và mong ước cuối đời là được trút hơi thở sau cùng trong giấc ngủ, để được thanh thản về với đất mẹ và họ cũng mong mỏi thế hệ con cháu của họ sẽ được hòa nhập với cộng đồng, được có cuộc sống trong tương lai sáng sủa hơn và không còn bị mang danh là con, cháu của những người “lính ngụy”