Thursday, October 8, 2020

NVA General to SOG Recon Team: We suffered 90 percent casualties.

NVA General to SOG Recon Team: We suffered 90 percent casualties.

Black with the CAR-15
Black SOG NVA

NVA General to SOG Recon Team: We suffered 90 percent casualties

By Tilt Stryker Meyer

SOF.Black.

Before ST Alabama could celebrate, the NVA charged again. Three more dead NVA were added to the cadaver wall.

Silence dominated the battlefield. No bird chirps, no speaking, no noise of any type. Even the aircraft over the scene had flown far enough away that their absence amplified the empty air. The One-One, who hadn’t fired a single shot, continued to pray.

Black patched up a bleeding Cowboy. He gave some him morphine before bandaging a wound on his right side from an AK-47 bullet wound.

“Where’s John Wayne when you need him?” Cowboy asked. The others laughed.

Chieu Hoi, du maa (Give up, motherfuckers)!” an enemy soldier yelled. Another NVA told Black to “Chieu Hoi” in English. Black flipped him the bird as a sniper shot Alabama’s tail gunner, Cuong, in the crotch, hitting an artery.

As Tho applied direct pressure to Cuong’s wound, an A-1H Skyraider lumbered into the AO. Flown by a pilot code-named “Snoopy,” he roared in from Black’s left, brushing the treetops, full flaps, working his throttle. The aircraft was so close to the team that Black could hear the distinctive, metallic click-click of the napalm canisters being released from the old Korean War era plane. The Skyraider appeared to be falling, but actually it slipped down into the valley to escape NVA gunfire, as the Americal UH-1B Muskets’ gunships and fast movers had maneuvered earlier in the day.

His wingman appeared and as he flew over the team they could hear the nuts and bolts and God knows what creaking and groaning as he salvoed the rockets. The NVA were pissed. Again, the hot shell casings from the airborne warships rained down on ST Alabama.

Then three small mortars opened fire. Black knew there was no way in hell any of the team could catch mortars and throw them back. He and the Vietnamese team leader, Tho, rolled over the cadaver wall toward the mortars, cautiously picking their way through the charred NVA bodies and carnage from the previous airborne assaults. They moved into the jungle, within 20 feet of the first mortar tube. Tho drew a plan in the ground. He would hit tube one, Black would hit tube three and they’d combine on tube two.

After the mortarmen launched three salvos, Tho opened fire on his target while Black attacked his targeted tube and several nearby NVA soldiers.

The survivors chased Black. In the confusion, the NVA opened fire on each other as Black headed toward tube one – with NVA soldiers still chasing him – where Tho was pinned down. Black threw a hand grenade and killed at least three NVA with a blast of gunfire to free Tho. They turned on the NVA chasing Black and dealt with them. Then he and Tho wiped out the NVA at the second tube before they quickly returned to the team, all the while picking up ammo and loaded AK-47 magazines from dead or wounded NVA soldiers.

By now, Watkins had returned to flying Covey rider above ST Alabama. Spider had called the U.S. Air Force’s 37thAir Rescue and Recovery Group in Da Nang to attempt a rescue of ST Alabama. During the Vietnam War, when pilots were shot down in North Vietnam or Laos, and all else failed, the Jolly Green Giants of the 37thAir Rescue and Recovery Group were called. The Sikorsky HH-3E weighed 22,050 pounds loaded, had two General Electric T58-GE-5 turboshaft 1,500-hp engines, extra armament and firepower, and they were manned by remarkable Air Force pilots and crews.

The first heavily armored Jolly Green Giant HH-3E, code-named JG 28, started its descent to the LZ from 4,000 feet. As it approached, the JG 28 crew was looking for an orange panel on the southeast side of the LZ. However, as the aircraft was about to touch down, crewmembers noticed a second panel. The NVA had an identical panel. The momentary pause was nearly fatal for JG 28, as the NVA opened fire on it from several sides. The heavy gunfire severed the main fuel line, causing a massive fuel leak inside the HH-3E.

Author Tilt Meyer and Black

JG 28 had to withdraw from the LZ. In a matter of seconds, there were two to three inches of aviation fuel on the aircraft’s cabin floor. The fumes temporarily blinded the crewmembers. The pilot was able to stabilize the rugged HH-3E and returned to Da Nang, escorted by SPAD 11.

As JG 10 hovered a safe distance away from the LZ, Watkins directed a few more air strikes around ST Alabama, with the hope that the communist soldiers would put their heads down long enough to get the team out.

After a few air strikes, JG 10, piloted by Air Force Major Vernon R. “Sam” Granier, was called to attempt the extraction. For Granier, this was his first assignment in the Prairie Fire AO as a Jolly Green Giant pilot.

When the call from Covey came, Granier knew that there were two U.S. Green Berets on the ground with their Vietnamese team members and that the majority of the team was wounded. He didn’t hesitate. Granier piloted the Jolly Green Giant toward the LZ. Unlike JG 28, Granier knew which side of the LZ ST Alabama was on. As he approached the LZ, NVA gunfire again reached a deafening roar, despite ST Alabama directing firepower at the communist soldiers.

As Granier began to hover over the LZ, JG 10 was hammered by enemy gunfire. His crew chief reported that one NVA round had torn a six-inch hole through the floor. The round apparently slammed into one of the engines. Both engine-warning lights went on. Both engines were on fire.

Granier did a 180-degree turn and moved the damaged aircraft away from the deadly enemy fire, away from the team, struggling to keep it airborne, calling upon all of the training he had received to continue flying. Both crewmembers continued firing their machine guns as Granier battled to keep the ship in the air.

Time ran out for JG 10. After traveling several hundred yards, Granier warned his crew to brace themselves for a crash landing. Both crewmembers continued firing their weapons until the burning HH-3E slammed into the jungle.

ST Alabama was stunned. Covey and all of the men flying over the target area viewed the horror in grim silence.

The men back at FOB 1 monitored the radio transmissions on their PRC-25s FM radios as Covey talked to Black. Spike Team Alabama’s radio signal was too weak to hear any response. The word spread through camp about the latest horrific turn of events surrounding ST Alabama. The usual hustle/bustle of a Saturday at FOB 1 was replaced by quiet, hushed tones as the entire compound feared the worst, but continued to pray for the men of ST Alabama. Word of a proposed Arc Light mission reinforced the gravity of ST Alabama’s situation. An Arc Light was a strike by a B-52 bomber from more than 25,000 feet.

Back in Laos, the stunned members of ST Alabama returned to their cadaver perimeter once again, nearly out of ammo. One-One was face down, muttering, “The Lord is my shepherd…” One of the Vietnamese went about collecting AK-47s and ammo from the dead NVA as Spider and Watkins directed more air strikes around the team.

Within 10 to 15 minutes after Granier’s burning HH-3E crashed into the jungle, Covey learned that there were two survivors from the Jolly Green Giant and asked ST Alabama if they could locate the remaining crewmembers. Granier had broken his back, but somehow had pulled himself from the burning HH-3E. The other Jolly Green Giant survivor, Sergeant Earnest Dean Casbeer, had been thrown clear of the crash. Neither knew the location of the other.

Watkins told Black where the Air Force survivors were and that they’d run a daisy chain between his position and the men, hopefully to clear the area enough for the team to get to both of the survivors.

The NVA threw one more curve at ST Alabama. When Black tried to talk to Covey, he found the primary, secondary and alternate FM frequencies jammed by the NVA. Frustrated, Black smashed the PRC-25 and pulled out his URC-10 ultra-high frequency survival radio. He was told that an Arc Light strike was being planned for this area as soon as possible.

By now all the air assets, Navy, Marine and Air Force, which had been scheduled to fly sorties into North Vietnam, were diverted to the Prairie Fire Emergency surrounding ST Alabama.

Covey directed numerous air strikes, including more gun and rocket runs from helicopter gunships. Scarface, the Hueys from the Marine Light Helicopter Squadron 367, returned to make several runs. After refueling and reloading in Phu Bai, the Minute Men Muskets returned to wreak havoc on the persistent NVA troops. They pounded the jungle area between ST Alabama and the Air Force survivors as part of the daisy chain tactic.

Jolly Green Giant Hovers in Jungle

Around 1800 hours, a Jolly Green pilot, Air Force Major Don Olsen, called over the radio, “Blackjack, JG 32, over. I’m parked down in the draw, in the trees from you. You have 20 minutes of fuel before I leave…the first person we MUST see is an American…Hurry! We’re taking heavy ground fire.”

Anything that couldn’t be carried was thrown over the side of the cliff. As quickly as the wounded could move, they headed toward the Jolly Green Giant. The chopper had literally cut away treetops and branches to nestle into the thick dark green foliage, thus reducing its profile to enemy gunners.Olsen had to keep the aircraft stable as there were large trees on all sides of the aircraft. The trees were large enough that they could severely damage the five rotor blades and cause the chopper to crash if he hit any of them.

Covey directed more air strikes in a daisy chain fashion in the portion of the jungle between ST Alabama and the hovering Jolly Green Giant. Watkins hoped this would drive out or kill the NVA in the zone. Even that task became more difficult, as smoke from all of the expended ordnance continued to hang above the trees, decreasing the visibility for pilots and helicopter gunners.

As they moved toward the hovering HH-3E, ST Alabama entered a cool ravine before climbing the final hill to the chopper. There they encountered a village with hooches built on 10-foot stilts, complete with large pots cooking rice and vegetables. Instead of NVA troops, Black found an American taking food from one of the pots. He was the Flight Engineer, Sergeant Earnest Dean Casbeer, one of the two Air Force survivors from the crashed HH-3E. Soon they found Granier.

The NVA focused heavily on the chopper, easing the pressure on ST Alabama. As the beleaguered recon team neared the Jolly Green, Black thought it felt like they were moving closer to the gates of hell itself. The NVA were pouring small arms fire and RPGs at the hovering ship while the door gunners and pilots intermittently fired the mini-gun, M-79s and M-60s, while helicopter gunships and Skyraiders made gun runs around it.

Time was against them. The weather began to close in.  The smoke from previous air strikes hung over the area for longer and longer periods of time before clearing enough for the next attack from the air.

On the ground, the men of ST Alabama heard NVA running through the bushes around them. Fortunately the NVA failed to spot the spike team or the Air Force crewmen. Desperate, Black had to move his team onto a trail so it could move to the hovering HH-3E more quickly. As the team moved up the trail, the tail gunner was shaking violently and had turned a pasty white. Team members set Cuong down and proceeded to the aircraft. At the crest of the trail, they saw the HH-3E taking hits and dealing out its own; its M-60 was red hot. Black saw someone firing an M-16 out of one of the windows.

As Black moved to the chopper, the intensity of gunfire seemed to multiply. The air was so full of lead he could see it.  Fuel and bits of metal skin fell from the aircraft as they reached its underside.

The jungle penetrator smashed to the ground next to him and raised three feet before he put three team members on the first load. Granier, the Air Force Flight Engineer and a wounded ST Alabama team member were on the second hoist lift. The wounded Vietnamese became entangled in jungle vines while he was being hoisted upwards. The Air Force hoist operator had to stop the hoist, lower it and give him time to untangle himself. When the hoist moved up toward the aircraft, the Vietnamese was not sitting in the seat, but hanging on, with assistance from Air Force Sergeant Casbeer.

Despite the NVA gunfire, Black ran back to the bamboo thicket where he had left the remainder of the team. Cuong, the dying tail gunner, pointed his .45 cal. pistol at the advancing NVA and said, “Toi kiet (I die).” He motioned Black to return to the HH-3E before shooting himself.

Black was running back to the ship when two NVA stepped onto the trail and pointed their AK-47s at him.

Chieu hoi!” one of the soldiers shouted. Black stretched out his arms and continued walking toward them.

When he was only a few feet away, he said, “Chieu hoi!” The young NVA soldiers appeared surprised. Before they could react, Black grabbed the AK-47s by their searing barrels and stripped them from the soldiers. He backhanded the soldier on his right and smashed the other soldier in the face with one of the weapons.

He left the stunned soldiers lying there as he sprinted to the chopper, where he found the praying One-One. The rest of the team was on board, firing any weapon they could get their hands on. As the jungle penetrator lifted Black and the One-One upward, they were showered with hot spent casings from the M-60 and other weapons being fired from inside the aircraft.

The entire team fired out the windows and from the back door as the overloaded HH-3E began to lift out of the jungle. Major Olsen told Covey he was at maximum power.

Rockets Slam into Chopper

As the Jolly Green Giant slowly rose, Black felt the ship making upward surges from the B-40 rockets slamming into the armor-plated underside of the aircraft. It felt like a giant slugging the ship in the stomach, boosting it upward with each rocket blast. From his view above the fray, Watkins couldn’t believe the bird kept flying. Somehow the pilot got the Jolly Green out of there.

Once clear of the jungle hole, the ship began its ascent out of the valley and the shadow of death. The door gunner removed his helmet and placed it on Black’s head. The pilot told him, “We’re on our way home.” Not quite.

From above, Watkins saw the crippled ship catch fire and try to make it out of the killing zone. It crossed two ridgelines before descending into a clearing where it crash-landed. Olsen had gotten them out of the killing zone, but JG 32 had flown its last rescue mission. Everyone except Black and the One-One were transferred to another Jolly Green Giant, piloted by a Coast Guard exchange pilot, Lieutenant Commander Lonnie Mixon.  Mixon took over 30 hits picking up ST Alabama and the Air Force survivors.

A Cobra gunship landed and opened the armament compartment doors, which had seatbelts attached to them. Black and the One-One buckled up and were soon airborne alongside the Jolly Green Giant, returning to Da Nang. They were flying so fast that Black had to turn his bloodstained face away in order to breathe. Within minutes, he was so cold he was shivering uncontrollably. The Cobra landed at a Marine medivac site, where the Americans were wrapped in poncho liners and helicoptered to Da Nang.

After Watkins knew that Black, the remaining personnel from ST Alabama, and the Air Force survivors from JG 10 were cleared from the original target area, they hammered it with everything they had, including more napalm, bombs and gun runs.  Captain Hartness, the pilot of Watkin’s FAC plane, was so mad that he flew the 0-2 down into small arms fire range and fired 2.75inch rockets into the area where the NVA had knocked down JG 10. He and Watkins took a hit to the front and the engine died. Hartness somehow got the Skymaster 0-2 up, out of the area and back to Phu Bai. There was no engine pressure when he landed.

Meanwhile, back at the Da Nang infirmary, everyone was getting patched up. When Tho saw Black, he raised his right hand in a fist above his head.

CHIEU HOI, DU MAA!” he yelled. The One-One, who was not wounded, stood up on a chair.

“Listen up, men! I want to commend each and every one of you for a job well done. As the team leader of ST Alabama, I want you to know I personally am going to put each of you in for the Medal of Honor. You medics take care of my people.” He stepped down and left the room. The wounded, exhausted members of ST Alabama looked at Black, aghast.

Black couldn’t believe what he had heard the One-One say, but because Alabama was his team and since they were in another unit’s facility, he wouldn’t do anything that would reflect poorly on the entire team. That night, Black was so mad he knocked the pills out of the medic’s hand and instead of lying down for treatment, he went with a Jolly Green medic to his Air Force barracks for a show. There, the medic applied bandages and compresses to the numerous bleeding abrasions and shrapnel holes in his chest, back, arms and legs, and to the burns on his hands from the AK-47s.

“So That Others May Live”

While walking to the club, they passed a line of parked Jolly Greens. “So That Others May Live” was printed on the side of one HH-3E. Indeed, two members of the U.S. Air Force’s 3rdAir Rescue and Recovery Group in Da Nang had paid the ultimate price while attempting to extract ST Alabama from Laos. That Air Force slogan had a profound impact on Black, the ST Alabama survivors were alive thanks to the Jolly Green Giants and the heavy price their men paid that day. Not far from Black, HH-3E pilot Granier was being treated for his broken back.

When they entered the club, every man present rose and started clapping. Everyone crowded in and started shaking hands and slapping Black on the back. The pain was excruciating, but Black thought about how a few hours earlier when ST Alabama was fighting for its life. Now he was in a club with men lined up to buy him drinks. The pain was bearable.

The clock said 2200 hours. At Phu Bai, a subdued gathering in the club celebrated ST Alabama’s survival and quietly chalked up the deaths of several good Vietnamese team members to poor leadership. Little was said about the arrogant, dead One-Zero. Recon members talked to Watkins and Spider, looking for lessons learned during that long day. Both of them concurred on at least one point; Lynne Black was the reason that the team came home. When the Covey riders had made recommendations, he listened. It hadn’t been easy, but he didn’t argue; he didn’t challenge. He listened. Both Spider and Watkins also agreed that without Black’s leadership and heroic effort that day, the prospects of anyone on ST Alabama surviving that hellhole had been bleak.

Black and the medics drank until dawn of 6 October 1968. They recounted the story to all who asked and to those who didn’t, but were within earshot. Black finally lay down on a cot in the medic’s room. A medic told him about the Jolly Green crew member Greg Lawrence that died in the earlier rescue attempts. Black was lying on his cot.

Back in Phu Bai, Black learned that ST Idaho had been inserted into target E-4 early that morning to search for an American POW camp, which was a few klicks from ST Alabama’s target.  The secret war in Laos marched on.

* * *

Thirty-one years later, Black cooperated with U.S. Government teams searching for the remains of SOG members and all pilots and aircrews who crashed in the Prairie Fire Area of Operation. He assisted the search team trying to pinpoint where the Special Forces sergeant’s remains were located.

A few months after the unsuccessful effort, Black received a phone call from a man who identified himself as an NVA general. He said he was the colonel who led the first 50 NVA troops into battle from the long side of the L-shaped ambush, atop the rise, which was on Black’s right side on 5 October 1968. The NVA general said he had given the order that triggered the deadly ambush.

“We had an honest discussion about that day,” said Black. “The general told me that when they heard the Kingbees come in, he assembled 50 men and set up the ambush along that trail. He asked me who the American was on the recon team who didn’t lie down on the ground during the ambush. He told me that the man standing had the radio on his back. I told him that it was me; I was the radio operator. Then he said, ‘You shot me three times that day.’”

Black explained that he remembered shooting single shots into the NVA soldiers who stood to his right, firing on ST Alabama. “When he told me that, I remembered that I had shot a few of them more than once. I remember spinning them around when I shot them. Apparently, he was one of them.

“Then he told me, ‘The worst thing about having you shoot me was the fact that I was lying there, watching you kill my men, and there was nothing I could do about it.’”

Black said he and the NVA general chatted a few more minutes about the events of that fateful day in the A Shau Valley. Black mentioned that the NVA had inflicted heavy casualties on ST Alabama, killing three team members and wounding five of the remaining six survivors. “The NVA general told me that his unit had suffered 90 percent casualties that day.”

The general explained to Black the NVA were killed or wounded either in direct combat with ST Alabama or from the numerous air strikes that Black and Covey directed around ST Alabama the entire day and after the Jolly Green Giant lifted clear of the jungle.

Black then told the general that when he observed the NVA flag flying in the middle of the knoll, he assumed that the intelligence estimates of an NVA battalion of approximately 3,000 troops was accurate. The general’s response ensured ST Alabama’s place in SOG history.

“No,” the general corrected Black, “It was a division. We had about 10,000 soldiers of the Army of North Vietnam there that day.”

TOÁN BIỆT KÍCH ALABAMA BỊ PHỤC KÍCH - 12 quân nhân đương đầu với 10,000 lính Bắc Việt!

Toán biệt kích SOG (Đoàn Nghiên Cứu, Quan Sát) Alabama gồm 12 quân nhân đương đầu với 10,000 lính Bắc Việt! Amazon.com xuất bản ngày 21 tháng Bẩy năm 2011.

“Phục Kích Trong Rừng” (Jungle Ambush) là một ấn bản video, kể lại chuyện xẩy ra hôm 5 tháng Mười năm 1968, khi toán biệt kích Alabama 12 người, do nhầm lẫn được trực thăng đưa vào bãi đáp trên đất Lào, đúng “tổ ong” có khoảng 10,000 lính Bắc Việt võ trang đầy đủ.

Câu chuyện xẩy ra dựa trên tác phẩm của Lynn Black “Whiskey Tango Foxtrot” (WTF-What’s The Fuck. Chuyện không may xẩy ra. Tiếng lóng trong quân đội Hoa Kỳ). Hồi ức của một cựu quân nhân Mũ Xanh Lực Lượng Đặc Biệt Hoa Kỳ Lynn M. Black, tình nguyện phục vụ trong đơn vị SOG (Đoàn Nghiên Cứu, Quan Sát), những kinh nghiệm “sống chết”, rất ít người phải trải qua trong trận chiến tranh Việt Nam. Câu chuyện của một quân nhân, phải đối phó với những nguy hiểm, gian nan thử thách, và cuối cùng vẫn chiến thắng. Câu chuyện về những quân nhân biệt kích bí mật (SOG là một đơn vị huyền thoại, bí mật): Đằng Sau Phòng Tuyến Địch với những Chiến Sĩ Tinh Nhuệ thuộc đơn vị SOG.

Tác giả Black chào đời ngày 22 tháng Tư, năm 1945, ngày nhà độc tài Quốc Xã Hitler tự sát, để không bị quân đội Đồng Minh bắt sống. Ông ta học xong bậc trung học năm 1963 ở Seattle, tiểu bang Washington (state). Ngay sau đó, cha mẹ của ông cho biết, phải đi làm để trả tiền nhà hoặc dọn ra ở riêng, Black trả lời bằng cách đăng lính. Với mức độ chiến tranh gia tăng trong vùng Đông Nam Á, ông ta sẽ được thuyên chuyển đến một thế giới mới, đầy thử thách cho sự can đảm của người quân nhân Hoa Kỳ.

Black đến Việt Nam lần đầu trong tháng Năm 1965, phục vụ trong một đơn vị tác chiến bộ binh. Điều này cho anh ta cơ hội học hỏi kinh nghiệm chiến trường, trước khi anh ta được 21 tuổi (trưởng thành thực sự). Đến khi Black được 25 tuổi, anh ta đã phục vụ thêm được hai tours (nhiệm kỳ) trong khu vực Đông Nám Á, trong một đơn vị “tối mật” Lực Lượng Đặc Biệt “Đoàn Nghiên Cứu, Quan Sát”, gọi tắt là đơn vị SOG. Chuyến đi cuối cùng (xâm nhập), Black cùng với tám (8) quân nhân biệt kích SOG khác rơi vào ổ phục kích của quân đội Bắc Việt. Khi lớp khói bụi lắng xuống, ba quân nhân biệt kích SOG nằm chết trên đất Lào, cùng với 17 quân nhân Hoa Kỳ phi hành đoàn trực thăng, bay vào yểm trợ việc triệt xuất, cấp cứu toán biệt kích Alabama.

Bộ chỉ huy B-52, hành quân (chương trình) Delta, ghi lại con đường anh ta đi, sau khi ghi danh gia nhập quân đội, Black được đưa đến căn cứ Fort Ord, California, huấn luyện phần căn bản quân sự. Thời gian đó khoảng tháng Bẩy năm 1963, nếu có được kinh nghiệm chiến trường, ông ta sẽ suy nghĩ kỹ hơn để tránh khỏi trận phục kích ngày 5 tháng Mười năm 1968. Tiếp theo, Black được gửi đến căn cứ Fort Knox, Kentucky học hỏi thêm kinh nghiệm chỉ huy và Thiết Giáp. Cũng tại căn cứ Fort Knox, ông ta tình nguyện học nhẩy dù trong căn cứ Fort Benning, Georgia để được tăng lương thêm $55 mỗi tháng. Sau khi thụ huấn xong khóa nhẩy dù, Black được thuyên chuyển đến sư đoàn 82 Nhẩy Dù trong căn cứ Fort Bragg, North Carolina (đại bản doanh sư đoàn 82 Nhẩy Dù và Lực Lượng Đặc Biệt Hoa Kỳ).

Lúc đó người lính Nhẩy Dù Black nghĩ rằng, mình sẽ được thuyên chuyển đến một đơn vị đang đóng quân ở Đức, và sẽ có dịp đi thăm các viện bảo tàng ở Âu châu. Giấc mơ không thành sự thật, sau 6 tháng phục vụ trong sư đoàn 82 “American Airborne” Nhẩy Dù, Black sửng sốt khi nhận lệnh thuyên chuyển đi lữ đoàn 173 “Sky Soldier” Nhẩy Dù đang ở Okinawa, Nhật Bản, và được bổ sung về đại đội D, tiểu đoàn (chi đoàn) 16 Thiết Giáp (cơ hữu của lữ đoàn 173 Nhẩy Dù Hoa Kỳ) trong tháng Tư năm 1964. Lữ đoàn 173 Nhẩy Dù là một đơn vị tác chiến lục quân, đầu tiên được đưa sang tham chiến tại Việt Nam, từ tháng Năm 1965 cho đến năm 1971 (rút về nước). Trong tháng Năm 1965, Lynne Black có mặt trong đơn vị đầu tiên của lữ đoàn đến Việt Nam, và nhiệm vụ đầu tiên đợc trao cho lữ đoàn là bảo vệ phi trường Biên Hòa, gần Saigon, thường bị địch pháo kích bằng súng cối và hỏa tiễn. Black học được bài học đầu tiên, đối phó với một kẻ thù với chiến thuật du kích, lúc ẩn lúc hiện, tấn công bất ngờ rồi biến mất.

Trên vùng đất xa lạ của miền nhiệt đới, khi hậu nóng và ẩm tỏ ra rất khắc nghiệt đối với một quân nhân Hoa Kỳ như Lynne Black, nhưng ta vẫn không sờn lòng, phục vụ hơn một năm (tất cả 13 tháng). Black tham dự cuộc hành quân của lữ đoàn 173, tấn công vào chiến khu D, một khu vực “bất khả xâm phạm” của địch. Ông ta phục vụ trong đại đội Trinh Sát của lữ đoàn, đưa các toán viễn thám vào lục soát, tìm kiếm dấu vết, căn cứ, binh trạm của địch trong chiến khu D để phá hủy. Black tin rằng, lữ đoàn 173 Nhẩy Dù sẽ hết thời gian phục vụ sớm, quay trở về Okinawa trong dịp lễ Giáng Sinh.

Hugh Black, một trong hai người em trai của Lynne, đã đến tuổi “quân dịch”, bắt đầu “đoạn đường chiến binh”, đó cũng là lý do để cho Lynne Black ghi danh thời gian phục vụ tại Việt Nam thêm hai lần (tours) nữa. Người em Hugh phục vụ trong đại đội Công Binh của lữ đoàn 173 Nhẩy Dù. Đơn vị này bị địch pháo kích làm cho Hugh bị thương nặng (gần chết) và kết thúc cuộc đời binh nghiệp của chàng ta. Trong tháng Mười 1965, đại đội của Lynne rời Biên Hòa di chuyển đến khu vực hành quân mới, khu vực Tam Giác Sắt trong một cuộc hành quân “lùng và diệt”. Trên đường di chuyển đến khu vực Tam Giác Sắt, xe chở quân của quân đội Hoa Kỳ cán phải mìn, giết chết một tài xế và ba binh sĩ bị thương nặng.

Trong lần phục vụ đầu tiên (tour) với lữ đoàn 173 Nhẩy Dù, Lynne Black chưa từng trông thấy một tên địch nào (Việt Cộng), cho đến ngày trở về Hoa Kỳ trong tháng Bẩy năm 1966. Sau đó ông ta di chuyển đến tiểu bang Hawaii, làm việc cho một đài truyền hình điạ phương chuyên tường thuật về chiến tranh (Việt Nam). Được dịp tiếp xúc với nhiều cựu quân nhân Hoa Kỳ tham chiến ở Việt Nam, nhiều người đã mất đi chiến hữu, và xác quân nhân Hoa Kỳ tử trận trong những hộp sắt, trên đường trở về quê quán, làm cho Lynne Black ước muốn trả thù.

Trong tháng Sáu năm 1967, Black được khám nghiệm sức khỏe và qua khỏi, được tái ngũ, trở về đơn vị gốc, sư đoàn 82 Nhẩy Dù trong căn cứ Fort Bragg, North Carolina. Lần này, Black được huấn luyện về Chiến Tranh Đặc Biệt (Special Warfare), đến tháng Sáu năm 1968, Black trở lại Việt Nam, cầm trên tay sự vụ lệnh (được bảo mật) trình diện đơn vị tối mật Đoàn Nghiên Cứu, Quan Sát trực thuộc thẳng bộ Tư Lệnh Quân Viện Hoa Kỳ (MACV/SOG).

Nhiệm vụ đầu tiên dành cho Lynne Black, ông ta được đưa lên căn cứ Hành Quân Tiền Phương 1 (FOB-1) của đơn vị SOG ở Phú Bài, ngoại ô thành phố Huế. Trong trận Tết Mậu Thân (1968) vừa qua, thành phố Huế bị thiệt hại nặng nhất. Trên căn cứ hành quân tiền phương 1, các toán biệt kích SOG (Lôi Hổ, Nha Kỹ Thuật) được đặt tên các tiểu bang của Hoa Kỳ (Alabama, Alaska, Pennsylvania, California,…) và Lynne Black được đưa về toán biệt kích mới thành lập Alabama. Thực ra toán Alabama được “tái lập”, toán Alabama (cũ) trước đó “biến mất” trong khu vực kiểm soát của địch, bị giết hay mất tích… Đoàn Nghiên Cứu Quan Sát (MACV/SOG) là một đơn vị tối mật gồm toàn các quân nhân tình nguyện, được xử dụng trong Chiến Tranh Ngoại Lệ (Un-conventional Warfare). Các toán biệt kích SOG thường xâm nhập vào đất địch (hậu phương địch như miền Bắc Việt Nam, Lào và Cambodia), phá hoại, tâm lý chiến… Mặc dầu hai quốc gia Lào, Cambodia trung lập, nhưng quân đội Bắc Việt xử dụng hai quốc gia này làm nơi đóng quân, xây các căn cứ, binh trạm, kho tiếp vận, nên các toán biệt kích SOG được lệnh xâm nhập tìm kiếm các căn cứ, binh trạm, kho tiếp vận của quân đội Bắc Việt cho phi cơ oanh kích, tiêu hủy. Hơn nữa, hệ thống đường mòn HCM đưa quân chính quy Bắc Việt, quân dụng, vũ khí vào miền Nam nằm một phần trên hai quốc gia này. Không lực Hoa Kỳ từ biển, từ căn cứ không quân bên Thái Lan thả bom, oanh kích không hiệu qủa, vẫn cần các toán biệt kích SOG xâm nhập, nhìn thấy tận mắt, điều khiển các trận oanh kích.

Các toán biệt kích SOG “vượt biên” được trao cho năm (5) nhiệm vụ: ngăn chặn, theo dõi đường mòn (địch thường xử dụng), bắt sống tù binh (để khai thác), đặt máy nghe lén điện đàm của địch, và phục kích tiêu diệt địch. Quân biệt kích SOG lúc xâm nhập, không được đem theo giấy tờ, chứng chỉ tại ngũ, căn cước… Họ trang bị súng không có số, hoặc AK của khối cộng sản hay tiểu liên K-9 Thụy Sĩ. Một toán biệt kích SOG 12 người thường có ba (3) quân nhân Mũ Xanh LLĐB Hoa Kỳ tình nguyện làm việc cho SOG và 9 quân nhân thuộc sắc dân thiểu số (người Thượng…). Người lính Mũ Xanh Hoa Kỳ trưởng toán có danh hiệu “Một-Không” (1-0), toán phó là “Một-Một” (1-1), Người quân nhân Hoa Kỳ thứ ba “Một-Hai” (1-2) chịu trách nhiệm liên lạc truyền tin. Chín (9) quân nhân sắc tộc thiểu số được đơn vị SOG trả lương, người trưởng nhóm danh hiệu “Không-Một” (0-1), “Không-Hai” (0-2) là người thông dịch viên trong toán biệt kích, “Không-Ba” (0-3) là người quân nhân tiền đạo nhiều kinh nghiệm đi đầu toán biệt kích.

 Đơn vị SOG được yểm trợ “cùng mình”, có đơn vị không yểm riêng, phi đoàn 90 Hành Quân Đặc Biệt. Phi đoàn “đặc biệt” này bao gồm một phi đội trực thăng UH-1F Green Hornet, thường được trao nhiệm vụ tìm kiếm, cứu toán biệt kích, trường hợp toán biệt kích bị tấn công, phân tán, chạy lạc trong rừng. Phi đoàn trực thăng lừng danh “King Bees” 219 được Không Quân VNCH biệt phái, có những phi công can đảm ngoại hạng, lái loại trực thăng cũ kỹ H-34, không sợ chết được trao nhiệm vụ xâm nhập và triệt xuất cấp cứu các toán biệt kích SOG.

Trong những cánh rừng nhiệt đới mênh mông trên đất Lào, gặp trường hợp tìm bãi đáp không ra hoặc cấp cứu toán biệt kích. Quân biệt kích xâm nhập, hoặc triệt xuất bằng dây thả xuống từ trực thăng. Mới đầu quân biệt kích SOG xử dụng dây “McGuire Rigs” bằng nylon để thả, hoặc bốc (xâm nhập, triệt xuất) toán biệt kích, nhưng người đã bị thương có thể rơi xuống đất, sau đó thay bằng dây Thụy Sĩ “Swiss Seat” có vòng số 8 cho người lính biệt kích cho hai chân ngồi vào. Cuối cùng là dây “Stabo Rigs”, câu người lính biệt kích lên.

Lynne Black phục vụ đơn vị SOG trong toán biệt kích Alabama rồi Idaho từ tháng Bẩy 1968 cho đến tháng Sáu 1969, Black trở thành “Một-Một” (1-1), toán phó cho huyền thoại, toán trưởng John Stryker “Tilt” Meyer (Ông này rất nổi tiếng, viết nhiều sách về đơn vị SOG). Khi Meyer hết thời gian phục vụ, trở về Hoa Kỳ trong tháng Tư năm 1969, Lynne Black lên thay làm trưởng toán biệt kích Idaho. Người quân nhân Mũ Xanh Black sẽ để lại cho chúng ta câu chuyện xẩy ra ngày 5 tháng Mười, năm 1968, số phận nghiệt ngã dành cho toán biệt kích Alabama, ba quân nhân biệt kích 1 Hoa Kỳ, 2 BK việt nam cùng với 17 nhân viên phi hành đoàn hy sinh khi cố gắng vào cứu toán biệt kích Alabama.

Trong ngày “định mệnh” đó, toán biệt kích Alabama đưa vào “đúng ổ” một binh trạm của quân đội Bắc Việt, và có một đơn vị cấp trung đoàn đang đóng quân bảo vệ gần đó. Lúc đó, trưởng toán biệt kích Alabama “Một-Không” (1-0) là James “Bulldog” Stride, toán phó “Một-Một” (1-1) là Stephen Engelke, và nhân viên truyền tin “Một-Hai” (1-2) là Black. Quân biệt kích VNCH gồm có: trưởng nhóm “Không-Một” (0-1) là Loc A. Hua, người phó “Không-Hai” (0-2) là Đoàn “Cowboy” Khánh (Cowboy hiện đang sống ở California), và Hòa Nguyễn, người đi đầu toán biệt kích (nhiều kinh nghiệm) “Không-Ba” (0-3), trúng đạn chết chỉ ít phút sau khi xuống bãi đáp, cùng với người xạ thủ đi sau cùng Cường T. Nguyễn.

Đó là một nhiệm vụ khó khăn, không toán biệt kích nào nhận, để rồi định mệnh đưa đẩy đến toán Alabama. Mười hai toán biệt kích xâm nhập vào trước đó đều bị thiệt hại, biến mất hoặc vừa bắn vừa chạy trối chết tìm đường sống. Đó là mục tiêu “Oscar Eight”, được coi như nơi bất khả xâm phạm của quân đội Bắc Việt, chỉ những toán biệt kích nào muốn tự sát mới nhận nhiệm vụ (vào nhưng không ra). Do đó cấp chỉ huy đưa ra chuyện bốc thăm, toán nào “xui tận mạng” phải lãnh nhiệm vụ xâm nhập vào Oscar Eight… và toán biệt kích Alabama “nhận” lãnh nhiệm vụ. Hôm 3 tháng Mười, năm 1968, hai ngày trước khi lên đường, trưởng toán biệt kích Stride cùng với Black bay thám sát mục tiêu để chọn bãi đáp, bãi triệt xuất. Chiếc máy bay quan sát U-17 không quân VNCH chở theo hai người lính biệt kích SOG cất cánh từ phi trường Phú Bài, bay vòng ra biển, Black để ý, nhiều ngư dân trên các ghe đánh cá quan sát chiếc máy bay rất kỹ, khi họ bay ngang qua, trên đầu các ghe đánh cá.

Khi chiếc phi cơ bay vào đất liền về hướng tây, khung cảnh rừng núi trùng điệp hiện ra. Khi gần đến biên giới Lào, Stride yêu cầu viên phi công bay xuống thấp, ngang qua khu vực chọn làm bãi đáp trống trải để chụp ảnh. Viên phi công từ chối nêu lý do an toàn. Stride đập tay vào nón bay, ép viên phi công phải xuống thấp để chụp ảnh cho rõ. Khi chiếc phi cơ xuống gần đến đầu ngọn cây, Black vừa chụp được một tấm ảnh, đạn nổ vang trời, nhiều viên đạn xuyên qua thân máy bay, xé một lỗ trên trần phi cơ chui ra. Đầu viên phi công phụ trúng đạn văng óc ra, một phần rơi rớt tên đùi Black. Lynne Black nghi ngờ mấy ngư dân đã thông báo cho đơn vị Bắc Việt trong binh trạm chuẩn bị trước. Tấm ảnh Black chụp được… đạn lửa của đại liên phòng không 12 ly 7 Bắc Việt bắn lên chiếc U-17.

Ngày định mệnh, thứ Bẩy 5 tháng Mười 1968, hai trực thăng King Bees (phi đoàn 219 KQVN) chở toán biệt kích Alabama cất cánh từ căn cứ hành quân tiền phương (FOB-1) Phú Bài, bay về hướng biên giới Lào Việt. Theo đúng nguyên tắc của toán biệt kích SOG, chiếc H-34 bay đầu đem theo trưởng toán “Một-Không” (1-0), và nửa toán biệt kích (toán A), chiếc thứ hai sẽ đem theo toán phó “Một-Một” (1-1) cùng với nửa còn lại (toán B). Toán phó Lynne Black ngồi trên chiếc thứ hai kể lại: Khi còn cách bãi đáp vài thước, tôi nhìn thấy lá cờ của quân địch cắm nơi bìa rừng… tôi chỉ biết “kêu trời” và thầm nghĩ, chuyến xâm nhập phải được hủy bỏ ngay tức khắc.

Sau khi toán biệt kích Alabama đã xuống bãi đáp, hai chếc H-34 King Bees ra khỏi bãi đáp, bay về. Đủ loại súng của địch nổ vang dội, chiếc H-34 thứ hai chở Black trúng đạn phòng không trên bầu trời, rơi xuống đất một cách tàn bạo. Trong bãi đáp, toán biệt kích vội vàng chạy nhanh vào rừng tránh đạn, trong khi đó quân Bắc Việt, rải quân, siết chặt vòng vây toán biệt kích Alabama. Người lính đi đầu (nhiều kinh nhiệm) Hoa cảm thấy nguy hiểm, khuyến cáo người trưởng toán biệt kích SOG Stride, gọi máy yêu cầu triệt xuất khẩn cấp ngay tức khắc, nhưng ông ta không nghe, ra lệnh cho toán biệt kích tiếp tục thi hành nhiệm vụ. Mặc dầu đã có kinh nghiệm trong trận chiến tranh Triều Tiên (1950-1953), trưởng toán Stride phạm lỗi lầm lớn, chết người, đưa đến cái chết cho chính ông ta và người đi đầu (hướng đạo) Hòa, ra lệnh cho toán biệt kích băng qua một con đường mòn có dấu hiệu địch di chuyển thường xuyên. Tôi (Black) cũng phản đối nhưng Jim Stride không chịu, lấy quyền trưởng toán ra lệnh cho cả toán biệt kích theo lệnh ông ta một cách tuyệt đối. Ngay tức khắc là một loạt đạn của địch bắn về phiá toán biệt kích Alabama, người đi đầu Hòa trúng nhiệu viên vào ngực và bụng. Jim Stride trúng hơn 20 viên đạn, ba viên vào đầu giết chết Stride ngay tức khắc.

Black lên nắm quyền trưởng toán biệt kích Alabama, ông ta ra lệnh cho những người còn lại làm thành tuyến phòng thủ vòng tròn 360 độ, bắn trả lại địch quân. Quân Bắc Việt áp sát vào phòng tuyến, một qủa lựu đạn ném vào giữa phòng tuyến biệt kích SOG, nổ tung làm hư hỏng khẩu CAR-15 của Black và sức ép làm ông ta ngất đi, trúng mảnh lựu đạn đầy người. Toán viên Cowboy Đoàn Khánh cho Black uống nước làm ông ta tỉnh lại, gửi đi mật hiệu “Prairie Fire” (Cánh đồng lửa). Trong hành quân Prairie Fire, xâm nhập vào đất Lào, khi tín hiệu Prairie Fire được gửi đi, có nghiã một toán biệt kích SOG đang bị quân đội Bắc Việt bao vây, tấn công, có nguy cơ bị tiêu diệt (100%). Lúc đó tất cả mọi phi cơ, trực thăng trên bầu trời gần đó, sẽ được điều động vào để cứu toán biệt kích. Kết qủa rơi thêm trực thăng, và 17 phi công, nhân viên phi hành tử trận lúc vào cứu toán biệt kích Alabama.

TOÁN BIỆT KÍCH ALABAMA

(Phần 2)

Trước khi toán biệt kích Alabama có thể thở ra nhẹ nhõm, lính Bắc Việt siết chặt vòng vây, chuẩn bị tấn công. Bãi chiến trường bỗng nhiên im lặng, một sự im lặng của tử thần, không có tiếng chim hót, không một tiếng nói (âm thanh) của loài người, tuyệt đối im lặng, không có cả tiếng lá cây chạm vào nhau xào-xạc. Trên bầu trời nơi toán biệt kích Alabama bị bao vây, không có tiếng động cơ máy bay. Người toán phó “Một-Một” Stephen Engelke vẫn chưa bắn một phát súng lúc đó đã lên nắm quyền chỉ huy toán biệt kích SOG, đang cầu nguyện. “Một-Hai” nhân viên truyền tin Black băng bó vết thương cho Cowboy Đoàn Khánh để cầm máu, chích cho anh ta một mũi morphine cho đỡ đau. Đúng lúc có tiếng hô lớn của lính Bắc Việt “Tất cả đầu hàng!”, tiếp theo là tiếng súng của địch trúng “hậu vệ” Cường, người lính đi sau cùng bảo vệ phiá sau toán biệt kích, ngăn chận địch đuổi theo, truy kích.

Lúc đó chiếc phi cơ quan sát (điều không tiền tuyến) FAC, chở theo một quân nhân SOG có kinh nghiệm ngồi ghế sau Watkin danh hiệu truyền tin Spider đã quay trở lại bao vùng. Thấy tình trạng nguy kịch ở dưới, Spider liên lạc phi đoàn 37 Không Quân Cấp Cứu trong phi trường Đà Nẵng vào cứu toán biệt kích Alabama. Trong cuộc chiến Việt Nam, các phi công Hoa Kỳ bị bắn rơi ngoài miền Bắc Việt Nam, trên đất Lào, phi đoàn 37 Không Quân Cấp Cứu được gọi đến nhiều nhất. Phi đoàn này xử dụng loại trực thăng Jolly Green Giant HH-3E, có nhiều phi công, nhân viên phi hành rất sốt sắng với nhiệm vụ được trao phó.

Chiếc trực thăng cấp cứu Jolly Green Giant đầu tiên, danh hiệu JG 28, giảm cao độ bay vào bãi đáp. Họ quan sát tìm kếm dấu hiệu “phe ta” tấm Pano mầu cam nơi góc đông nam. Bất ngờ các phi công Hoa Kỳ nhìn thấy một tấm Pano mầu cam khác (không ngờ địch quân cũng có) làm chiếc trực thăng JG 28 khựng lại, tiếp theo là tiếng đạn AK-47, phòng không 12 ly 7 nổ dòn trúng ống dẫn dầu chẩy tràn lan bên trong chiếc trực thăng Jolly Green HH-3E, JG-28 phải bay ra khỏi bãi đáp, được một chiếc khác hộ tống về phi trường Đà Nẵng.

Trực thăng cấp cứu thứ hai danh hiệu JG10 bay tránh ra khỏi bãi đáp một khoảng cách an toàn, đợi cho Watkins (Spider) điều động mấy chiếc trực thăng võ trang bắn phá xung quanh toán biệt kích Alabama, không cho quân Bắc Việt tấn công, không cho địch ngóc đầu lên đủ thời gian cho chiếc JG10 bay vào bãi đáp cứu toán biệt kích.

Sau mấy tour (vòng) oanh kích xung quanh bãi đáp, chiếc Jolly Green JG10 do Thiếu Tá Không Quân Vernon R. “Sam” Granier được “bật đèn xanh” bay vào cứu toán biệt kích. Đó là nhiệm vụ đầu tiên cho ông ta, kể từ khi biệt phái cho hành quân Prairie Fire (các chuyến hành quân đơn vị SOG trên đất Lào).

Khi được lệnh từ Covey (phi cơ quan sát điều không tiền tuyến FAC), Thiếu Tá Granier biết rằng có hai quân nhân Mũ Xanh Hoa Kỳ đang gặp nguy hiểm cùng với quân biệt kích Nam Việt Nam, và gần hết quân biệt kích đã bị thương hoặc chết. Granier bình tĩnh lái chiếc trực thăng HH-3E vào, không như  JG28, Thiếu Tá Granier biết vị trí toán biệt kích Alabama (ở góc nào) trong bãi đáp. Đủ loại súng AK-47, đại liên phòng không nổ vang trời.

Viên trưởng toán cơ khí báo cáo, đạn xuyên qua thân máy bay làm một lỗ thủng lớn rộng 6 inches trên sàn phi cơ. Đạn trúng vào cả hai động cơ máy bay, làm bốc cháy, đèn báo hiệu chớp liên tục. Thiếu Tá Granier bẻ quặt tay lái 180 độ sang phía bên kia, cố gắng lái chiếc trực thăng trúng đạn ra khỏi bãi đáp, trong khi hai xạ thủ đại liên bắn liên tục để trấn áp hỏa lực của quân Bắc Việt.

Chiếc JG10 bị trúng đạn cả hai động cơ, không thể bay xa được. Bay được khoảng vài trăm thước ra khỏi bãi áp,  Granier thông báo cho phi hành đoàn biết chuẩn bị vì chiếc trực thăng phải đáp khẩn cấp. Hai xạ thủ đại liên tiếp tục bắn cho đến khi chiếc trực thăng đang cháy rơi xuống cánh rừng phía dưới. Toán biệt kích Alabama rung động, Watkins trên chiếc Covey, cùng những phi công đang bay bao vùng, chứng kiến chiếc Jolley Green lâm nạn hãi hùng.

Trong khi đó, nơi căn cứ hành quân tiền phương 1 (FOB-1) Phú Bài, mọi người chăm chú lắng nghe lời đối thoại giữa Black và Covey. Mọi người lo ngại cho số phận toán biệt kích Alabama, lúc đó chạy trở lại hố bom bên trong bãi đáp để tránh đạn, lập tuyến phòng thủ. Trên đầu họ, chiếc FAC với Watkins và Spider vẫn tiếp tục điều động trực thăng võ trang, bắn phá để cứu toán biệt kích SOG. Một biệt kích quân VNCH bò xung quanh nhặt súng đạn AK-47 của địch bỏ lại trên chiến trường để xử dụng khi cần.

Sau khi chiếc trực thăng JG10 rơi xuống đất, Covey được biết có hai người trong chiếc Jolley Green sống sót, và “hỏi” toán biệt kích Alabama, nếu có thể tìm kiếm những người còn lại trên chiếc trực thăng xấu xố. Thiếu Tá Granier gẫy xương lung nhưng chui ra khỏi chiếc trực thăng HH-3E. Người sống sót thứ hai là Trung Sĩ Earnest Dean Casbeer, bị rơi ra ngoài trước khi chiếc trực thăng đâm xuống đất. Cả hai không biết vị trí của nhau. Đến lúc đó, tất cả các phi cơ của Hải, Không quân và TQLC/HK đều được lệnh tập trung nỗ lực cứu toán biệt kích Alabama.

Khoảng 6 giờ chiều (1800 hours), một phi công Jolly Green khác, Thiếu Tá Không Quân Don Olsen gọi trên làn sóng truyền tin “Blackjack, đây là JG32. Tôi đang đáp nơi hang cây gần chỗ bạn. Bạn có 20 phút trước khi tôi cất cánh… Người đầu tiên, chúng tôi muốn trông thấy phải là người Hoa Kỳ… Nhanh lên! Chúng tôi bị địch bắn dữ dội”

Tất cả những gì không thể đem theo được phải vất bỏ… Những ai còn di chuyển được, nhanh chóng chạy về hướng chiếc trực thăng đang chờ họ. Viên phi công đầy kinh nghiệm, Olsen xử dụng cánh quạt chém bớt cành cây nhỏ, “khai quang” đủ cho chiếc trực thăng đáp xuống, bên ngoài bãi đáp, có hàng cây che khuất, cản bớt hỏa lực của quân Bắc Việt.

Khi toán biệt kích Alabama chạy ra khỏi bãi đáp, họ phải băng qua lùm cây rậm rạp, leo lên một ngọn đồi để đến chiếc Jolley Green JG32 đang đợi. Họ khám phá một binh trạm của địch nằm khuất dưới hàng cây che phủ, nhưng không có địch, may mắn gặp Trung Sĩ cơ khí Earnest Dean Casbeer, sau đó họ tìm được Thiếu Tá Granier.

Quân Bắc Việt đuổi theo bị Covey điều động mấy chiếc A1 Skyraider bắn chặn không lên được. Trên chiếc Jolley Green JG32, nhân viên phi hành khai hỏa mấy khẩu M-79, đại liên M-60 liên tục làm chậm bước tiến của địch. Khi toán biệt kích bắt đầu leo dốc lên đồi nơi chiếc trực thăng đang đợi, người biệt kích “hậu vệ” Cường trúng đạn, mặt xanh mét, biết Cường không qua khỏi, đồng đội phải bỏ lại tiếp tục di chuyển.

Sau khi mọi người (các biệt kích sống sót, Thiếu Tá Granier và Trung Sĩ cơ khí Casbeer) lên được trực thăng. Thiếu Tá Olsen báo cho Covey biết, rồi từ từ cất cánh lên cao, dưới hỏa lực của địch. Ngồi bên trong, Black nghe tiếng đạn đập vào thân máy bay “Bộp, Bộp…”, thầm nghĩ… chiếc Jolley Green khỏe thật và viên phi công … rất “sư phụ”.

Sau khi được biết phần còn lại của toán biệt kích Alabama cùng hai quân nhân Không Quân đã thoát nạm, Watkins điều động các phi tuần còn lại vào bắn phá tan nát khu vực bãi đáp… cho hả giận.

FHSU Oct. 9 2020 vđh